Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày ở bên Tống Văn Cảnh, tôi không phủ nhận là vui vẻ, thậm chí thời đại học còn rất hạnh phúc.
Tôi cũng không phủ nhận sự chân thành của Tống Văn Cảnh đối với tôi, ánh mắt sẽ không lừa dối.
Nhưng sự chân thành đó không chỉ dành riêng cho một mình tôi.
Từ khi Vân Dao xuất hiện, tôi không còn là sự ưu tiên của anh ta nữa.
Vẫn nhớ một lần tụ tập, vì không giỏi uống rượu, sau mấy ly tôi hơi choáng váng, liền ra ngoài đi vệ sinh.
Khi trở lại vừa hay nghe được câu nói mang theo hơi men đó.
"Anh Cảnh, em, cả đời này em không lấy ai ngoài anh."
Lời này vừa thốt ra, phòng riêng tĩnh lặng trong chốc lát.
Ai cũng biết Tống Văn Cảnh đã đính hôn rồi, có người bạn liền nói đùa chuyển chủ đề.
Còn tôi thì cứ đứng ở cửa, nín thở chờ đợi câu trả lời của Tống Văn Cảnh.
Kết quả lại chờ được một câu dặn dò ôn hòa.
"Anh đi lấy bát canh giải rượu, lát nữa Vân Dao sẽ đau đầu đấy, các cậu trông chừng em ấy chút."
Không thể nói rõ lúc đó trong lòng tôi cảm thấy thế nào.
Thất vọng ư? Hay là gì khác?
Không quan trọng nữa rồi.
Từ nhỏ tôi đã được nuông chiều cưng nựng mà lớn lên, nỗi đau và tủi nhục lớn nhất trong đời này đều là do Tống Văn Cảnh mang lại.
Thỏa hiệp nhượng bộ lâu như vậy, bây giờ nghĩ lại đã trở nên mê muội rồi.
Không phải sự yêu thích chỉ dành riêng cho một mình tôi.
Không phải sự yêu thích duy nhất được ưu ái.
Tôi không cần nữa.
"Không sao đâu, nếu đã hỏng rồi thì thôi, vứt đi."
Nghe giọng điệu bình thản, không cảm xúc của tôi, Tống Văn Cảnh lại sững sờ, không ghen tuông, không oán trách, không có cuộc cãi vã như anh ta tưởng tượng.
Rõ ràng nên cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng không hiểu sao, trong lòng Tống Văn Cảnh bỗng dâng lên một trận hoảng sợ.
"Còn chuyện gì không?"
Tôi không muốn tiếp tục cuộc đối thoại vô vị này nữa nên hỏi.
Tống Văn Cảnh hé miệng, cuối cùng im lặng.
"Hết rồi."
Ngay khi tôi định cúp máy, giọng Vân Dao mơ hồ truyền đến.
"Anh Cảnh, anh xem, em sắp xếp mấy bộ quần áo này cho anh được không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi không cảm xúc cúp điện thoại.
Tống Văn Cảnh nghe thấy tiếng liền vội vàng nhìn điện thoại, thấy màn hình đã cúp, trong lòng bất an.
Anh ta ngẩng đầu nhìn Vân Dao với ánh mắt không vui.
"Không cần em thu dọn quần áo cho anh. Anh sẽ tự mang qua đó, ổn định xong anh sẽ về ngay."
Mắt Vân Dao lập tức ngấn lệ.
"Anh Cảnh, em chỉ có mình anh thôi, ngay cả anh cũng muốn bỏ rơi em, không quan tâm em nữa sao?"
Ánh mắt Tống Văn Cảnh dịu lại.
"Anh sẽ không bỏ mặc em, nhưng Vân Dao, em phải học cách tự lập, anh đưa em qua đó, anh cũng phải kết hôn rồi. Nếu không phải vết thương của em nghiêm trọng, thì ngày mai anh đã rước chị dâu em về nhà rồi."
Trong mắt Vân Dao lóe lên một tia đau khổ, rồi lại trở nên kiên định.
Nhìn chiếc Maybach dừng lại trước mặt, tôi nghi hoặc dịch sang một bên.
Chiếc xe dừng hẳn.
Một chú khoảng bốn mươi tuổi bước xuống, đi đến trước mặt tôi.
Cười hiền hậu: "Là cô Ninh phải không ạ?"
Tôi gật đầu: "Chú là?"
Hóa ra, đó là tài xế mà Kỳ Hoài Chi phái đến để đưa tôi về nhà.
Tôi không khỏi mỉm cười, có lẽ cuộc hôn nhân này cũng không tệ.
Về đến nhà, chào đón tôi là những lời cằn nhằn "rèn sắt không thành thép" của mẹ.
Thấy mẹ càng nói càng hăng.
Tôi vội vàng lấy ra cuốn sổ đỏ còn nóng hổi.
Thành công dập tắt cơn giận của mẹ tôi.
Bố tôi ngồi cạnh cây đàn piano, giơ ngón cái lên về phía tôi.
Tôi đắc ý ngẩng đầu.
Mẹ tôi lẩm bẩm nói: "Không phải nói, thằng nhóc nhà họ Tống đó đi..."
"Hả???"
Mẹ tôi trợn tròn mắt, nhìn sổ kết hôn, rồi nhìn tôi, lại nhìn bố tôi.
"Cái này cái này cái này?"
Thấy mẹ tôi vốn dứt khoát mà lại có biểu cảm đó, bố tôi cũng đi đến, sau khi nhìn rõ tên và ảnh trên giấy đăng ký kết hôn, ông cũng có biểu cảm giống hệt mẹ tôi, nhìn tôi chằm chằm.
"!!!"
Tôi bình tĩnh đi đến ghế sofa ngồi xuống, bảo dì giúp việc rót cho tôi một cốc nước chanh.