Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở một nơi xa lạ cùng một người đàn ông không quá quen thuộc chung giường, tôi nghĩ mình sẽ không ngủ được.

 

Ai ngờ lại ngủ nhanh đến bất ngờ.

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mơ màng cọ cọ vào “gối ôm” trong vòng tay.

 

“???”

 

Cảm giác không đúng!

 

Lý trí quay trở lại, tôi nhẹ nhàng buông tay ra, liếc mắt lên trên, liền thấy một đôi mắt sâu thẳm đã tỉnh táo mang theo ý cười nhìn mình.

 

Má tôi lập tức đỏ bừng, vội vàng ngồi dậy.

 

“Xin lỗi, xin lỗi, em ngủ không được đẹp lắm.”

 

Kỳ Hoài Chi giơ tay xoa đầu tôi: “Không sao, không cần xin lỗi, chúng ta là vợ chồng.”

 

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Kỳ Hoài Chi nhìn tôi một cái: “Đi thôi, đi xem nhà tân hôn của chúng ta.”

 

Tôi cũng không nghĩ nhiều mà đi theo.

 

Kết quả, anh đã dành cho tôi một bất ngờ lớn, nhà tân hôn của chúng tôi nằm ngay cạnh nhà bố mẹ tôi.

 

Tôi rất vui, đi đi lại lại không ngừng trong sảnh tầng một, chỗ nào cũng muốn xem.

 

Kỳ Hoài Chi đứng ở ghế sô pha, mỉm cười nhìn tôi.

 

Tôi từng nghĩ rằng sau khi buông bỏ Tống Văn Cảnh, tôi sẽ ủ rũ trong một thời gian dài, nhưng thực tế là tình cảm đã dần dần bị bào mòn, sau khi buông bỏ, cảm giác còn lại là sự hụt hẫng và giải thoát.

 

Một tuần sau hôn lễ, Tống Văn Cảnh không hề liên lạc với tôi một lần nào, vẫn có chút thất vọng, anh ta quan tâm đến mức nào chứ, toàn tâm toàn ý chăm sóc cho tiểu thanh mai của mình.

 

Nếu tôi không kết hôn với Kỳ Hoài Chi, một tuần này tôi sẽ khó chịu đến mức nào.

 

Những lời đồn thổi bên ngoài sẽ hoành hành ra sao, tôi không dám tưởng tượng.

 

Tống Văn Cảnh, sau này tôi sẽ không chờ anh nữa.

 

Nhưng chút thất vọng này không ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi, nhìn Kỳ Hoài Chi đang đi về phía mình, tôi mỉm cười nhẹ nhõm.

 

Giờ đây tôi có người mình cần trân trọng, đây mới là cuộc sống của tôi.

 

Kỳ Hoài Chi đối xử với tôi rất tốt.

 

Thật sự ngoài dự liệu của tôi.

 

Trong kế hoạch của tôi, lẽ ra anh phải không phản đối cũng không thích cuộc hôn nhân này, vì có tin đồn anh không có người trong lòng, nên tôi mới dùng lời hứa đó.

 

Nhưng sự tốt bụng của anh đối với tôi lại khiến tôi có một ảo giác rằng anh thích tôi.

 

Vì vậy, nhìn người đàn ông đang xử lý công việc trong thư phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

“Kỳ Hoài Chi.”

 

“Hả? Có chuyện gì vậy?”

 

“Anh đồng ý kết hôn với em, là vì muốn thực hiện lời hứa, hay là…”

 

Ban đầu tôi định hỏi anh có thích mình không, nhưng lại khó mở lời, thôi thì đừng tự làm mình mất mặt nữa.

 

Tự giễu cười một tiếng: “Không sao, anh cứ làm việc đi.”

 

Biết đâu người ta chỉ đối tốt với mình vì tôn trọng vợ, thôi thì đừng tự mình đa tình làm gì.

 

Vừa quay người định rời đi, lại bị kéo vào một vòng tay tỏa hương thơm mát lạnh.

 

Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng thở dài.

 

“Nhiễm Nhiễm, anh tưởng mình đã thể hiện đủ rõ rồi chứ.”

 

Tôi sững sờ, không biết có phải mình đã nghĩ đúng không mà giọng hơi run.

 

“Anh có ý gì?”

 

Kỳ Hoài Chi cúi đầu nhìn thẳng vào mắt tôi một cách nghiêm túc.

 

“Nhiễm Nhiễm, anh thích em, thích từ rất lâu rồi.”

 

Vì ở gần nhà bố mẹ nên tôi và Kỳ Hoài Chi thường xuyên qua nhà mẹ tôi ăn ké.

 

Bố tôi có trình độ piano cao, nấu ăn cũng rất giỏi.

 

Ông thường khoe khoang trước mặt tôi rằng, năm xưa chính là nhờ chơi piano mà thu hút được ánh mắt của mẹ tôi, rồi lại nhờ nấu ăn ngon mà giữ được dạ dày của mẹ tôi, mới chinh phục được đóa hồng kiêu hãnh bất kham ngày ấy.

 

Tôi nghe mà ngưỡng mộ, mắt lấp lánh như sao.

 

Kỳ Hoài Chi thấy vậy, cúi xuống ghé vào tai tôi nhẹ nhàng nói.

 

“Em thích, anh cũng sẽ nấu cho em.”

 

Nhìn ánh mắt trêu chọc của bố mẹ đối diện, mặt tôi lập tức đỏ bừng đến tận mang tai.

 

“Ai nói, em đâu có thích.”

 

Kể từ ngày Kỳ Hoài Chi tỏ tình, mối quan hệ của chúng tôi đã thân thiết hơn nhiều.

 

Cũng ngày hôm đó tôi mới biết, anh đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, đã có tôi trong lòng từ rất lâu rồi.

 

Phải nói là trong lòng tôi thầm vui sướng, còn khoe với mẹ tôi nữa.

 

Mẹ tôi lại lườm tôi một cái.