Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ đã sớm biết rồi, năm xưa sau khi con cứu nó, nó thường xuyên đến nhà chúng ta chơi. Ban đầu, mẹ và bố con còn tưởng là vì ơn nghĩa, nhưng càng đến nhiều lần, ánh mắt nó nhìn con càng không giấu được, nó cũng nhận ra chúng ta đã phát hiện, thế là nó nói thẳng, bảo con còn nhỏ vừa mới lên đại học chưa hiểu chuyện, đợi con lớn thêm chút nữa…"
"Mẹ và bố con đều rất vui vẻ chấp thuận, người địa phương, tuổi tác có chênh lệch hơi lớn, nhưng sáu tuổi cũng tạm ổn, con gả sang đó là làm chủ, không phải lo lắng chuyện mẹ chồng nàng dâu, hay quan hệ họ hàng gì cả. Thế nhưng, sự săn sóc của người ta lại đổi lấy việc con năm hai đại học nói rằng đã ở bên thằng nhóc nhà họ Tống, mẹ và bố con vừa giận vừa khó xử."
"Khi hai đứa công khai yêu nhau, nó đã đến nhà mình một chuyến, nói rằng vì con đã có người mình thích rồi thì thôi vậy, đừng nói cho con biết, sau đó nó không đến nữa, nhưng quà vẫn gửi đều đặn. Con nói xem có một tiền lệ hoàn hảo như vậy, cái tên Tống gì đó, mẹ và bố con đều không vừa mắt, ngoài cái mặt đẹp trai ra thì nó có cái gì chứ, ương ương dở dở, mềm lòng, quan hệ gia đình phức tạp, nếu không phải thấy nó còn khá quan tâm con, cửa cũng không cho nó vào. Kết quả chỉ có một chút tốt đẹp đó, lại… Mới bao lâu, đã vứt con ra sau đầu, mẹ đã khuyên con bao nhiêu lần rồi, cứ như bị bỏ bùa vậy mà không nghe. Hôn lễ, nói hoãn là hoãn, lại còn vì con tiểu thanh mai của nó.”
Ban đầu tôi đến để khoe khoang, không ngờ lại có chuyện này, trách sao tôi và Kỳ Hoài Chi đăng ký kết hôn mà bố mẹ không nói nhiều, còn trông rất quen thuộc.
Nhưng bây giờ thì hay rồi, thành ra đang bị bố mẹ mắng.
Thấy mẹ tôi càng nói càng kích động sắp nổi giận rồi.
Tôi chợt nghĩ ra một kế, chỉ vào cửa.
“Kỳ Hoài Chi!”
Mẹ tôi quả nhiên dừng lời, tôi vội vàng chuồn khỏi phòng.
Nhìn quanh một vòng, thấy đại sảnh không có ai nên tôi đi ra ngoài, thấy Kỳ Hoài Chi và bố tôi đang uống trà trong đình nhỏ ở sân, tôi liền đi tới.
Tôi chẳng nói gì, kéo anh đi ngay, Kỳ Hoài Chi không hiểu nhưng vẫn thuận theo lực của tôi đứng dậy, quay đầu nhìn bố tôi, bố tôi phẩy tay, thế là anh đi cùng tôi.
Tôi khoác tay anh, Kỳ Hoài Chi nhận ra tôi đang hơi buồn bã, nhẹ giọng hỏi.
“Giận dỗi à?”
Tôi lắc đầu, không biết phải nói sao, anh đưa tay ôm tôi vào lòng, đúng lúc này, một giọng nói đầy giận dữ vang lên.
“Các người đang làm gì?”
Quay đầu lại, liền thấy Tống Văn Cảnh phong trần trở về.
Anh ta đang nhìn chằm chằm vào cánh tay Kỳ Hoài Chi đang ôm tôi.
Tôi không nói gì, nhìn quầng thâm dưới mắt anh ta và Vân Dao đang yểu điệu đứng phía sau, vùi mặt vào lòng Kỳ Hoài Chi không muốn nhìn nữa.
Kỳ Hoài Chi ôm tôi, nhìn hai người kia, ánh mắt thoáng qua vẻ chế giễu.
“Tôi làm gì, không liên quan đến Tống tam thiếu gia chứ.”
Tống Văn Cảnh tiến lên muốn nắm tay tôi, muốn kéo tôi ra.
Nhưng Kỳ Hoài Chi dẫn tôi xoay người tránh thoát anh ta, sau đó buông tay ra.
Tay Tống Văn Cảnh run rẩy, vội vàng chắn trước mặt tôi.
“Nhiễm Nhiễm, em đừng sợ, có anh đây.”
Anh ta cố gắng hết sức để bình ổn giọng điệu.
“Nhiễm Nhiễm là vị hôn thê của tôi, Kỳ tổng ôm vị hôn thê của tôi như vậy, không nên giải thích cho tôi một lời sao.”
Nhìn người đàn ông đang che chở tôi phía sau, trong lòng tôi trăm mối ngổn ngang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hơn một năm qua, mỗi khi chúng tôi cãi nhau vì Vân Dao, anh ta cũng đều che chở Vân Dao như vậy mà nói với tôi.
Nhiễm Nhiễm, đừng làm ầm ĩ.
Nhiễm Nhiễm, mau xin lỗi đi.
Nhiễm Nhiễm, em không nên…
Chưa bao giờ kiên định đứng về phía tôi.
Kỳ Hoài Chi khẽ nheo mắt, ánh mắt trở nên sắc bén.
“Tống thiếu gia, anh muốn tôi giải thích sao. Anh không nên giải thích trước là tại sao ở khắp mọi nơi đều nhờ người chăm sóc, bảo vệ tiểu thanh mai của anh, hủy hôn ngay trước thềm hôn lễ, ném vị hôn thê vào tâm bão dư luận, đưa thanh mai đi Bắc Mỹ, bây giờ lại đưa cô ta quay về làm gì?”
Tống Văn Cảnh cứng đờ, quay đầu nhìn tôi, nắm lấy tay tôi.
“Nhiễm Nhiễm, không phải vậy đâu, có nguyên nhân mà, anh, anh có thể giải thích mà.”
Kỳ Hoài Chi ngắt lời anh ta, kéo tay tôi ra.
“Tống thiếu gia hãy tự trọng, đừng lôi kéo vợ tôi.”
Tống Văn Cảnh trợn tròn mắt, khó tin nhìn anh.
“Vợ anh? Không thể nào, Nhiễm Nhiễm là vị hôn thê của tôi, chúng tôi đã chuẩn bị kết hôn rồi.”
Giọng anh ta chợt trở nên khàn đặc, nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu đầy hy vọng nhìn chằm chằm tôi không chớp, môi mím chặt, chờ đợi sự phủ nhận từ tôi.
Thế nhưng, hy vọng của anh ta đã không thành hiện thực.
Tôi bước về phía Kỳ Hoài Chi, đứng cạnh anh.
“Tôi đã kết hôn với anh ấy rồi, tôi quả thực là vợ của anh ấy.”
Tống Văn Cảnh nghe tôi nói xong, đứng sững tại chỗ một lúc lâu không nói một lời, thân hình loạng choạng, được Vân Dao đỡ lấy.
Vân Dao giọng mềm yếu nói: “Chị Nhiễm Nhiễm ‘nối liền không kẽ hở’ nhanh thật đấy.”
Đúng là đổ thêm dầu vào lửa, tôi thì chẳng bận tâm, lười nhìn cô ta thêm một cái.
Kỳ Hoài Chi liếc một cái, Vân Dao liền im miệng.
Tống Văn Cảnh hất mạnh tay Vân Dao ra, rất nhanh đã hiểu ra, gân xanh nổi đầy trán.
“Vậy ra, hôn lễ không hủy? Chỉ là đổi người thôi ư? Ninh Nhiễm! Sao em dám! Ngay trong hôn lễ của chúng ta, lại gả cho người khác!”
Nhìn dáng vẻ giận đến run rẩy của người trước mặt, tôi gật đầu.