Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Ngọc ngây người nhìn những bức ảnh trên tay, đây là những gì tôi đốt cho anh ta. Là tôi không cần nữa, chúng mới đến tay anh ta.

54

Tôi dọn dẹp tất cả những thứ liên quan đến Chu Ngọc mà tôi tìm thấy trong nhà, bán được thì bán, không bán được thì quyên góp, không quyên góp được thì đốt.

Chu Ngọc cứ đứng trên ban công, đứng bên cạnh tôi, lặng lẽ nhìn người hầu dưới lầu đốt đồ thành tro tàn.

Thỉnh thoảng có vài đốm đen bay lên, anh ta không nhịn được vươn tay với lấy, nắm bắt được hết hồi ức này đến hồi ức khác.

Tôi thỉnh thoảng nghỉ ngơi đôi chút, đứng trên ban công, có thể thấy anh ta ngồi bên đống lửa, từng chút một nhặt lại mọi thứ đã từng có từ trong đó, rồi ghép nối chúng lại.

Lặng lẽ nhìn suốt một ngày một đêm.

55

Biệt thự này, là Chu Ngọc mua bằng hợp đồng lớn đầu tiên của anh ta, còn tiện thể làm nhà tân hôn của chúng tôi, có lẽ không bằng những bất động sản khác của hai chúng tôi.

Nhưng vì có ý nghĩa đặc biệt khác đối với chúng tôi, nhiều năm qua, chúng tôi đều không hẹn mà cùng coi nơi đây là nhà mình.

Tôi đã xóa sạch những ký ức của chúng tôi khỏi biệt thự này, sửa sang lại toàn bộ nội thất trong nhà theo phong cách tôi yêu thích.

Tôi dọn ra khỏi biệt thự này.

Hồn phách Chu Ngọc theo tôi, anh ta rời xa những quá khứ mà mình đã ghép nối lại, thần sắc lại càng thêm nhợt nhạt vài phần.

Anh ta giờ trong suốt như một làn gió, có thể biến mất bất cứ lúc nào trước mắt tôi. Nhưng vẫn chưa biến mất.

56

“Em hận anh đến thế sao?” Chu Ngọc ngồi bên cạnh tôi, không biết nhìn đi đâu, lẩm bẩm.

Hận? Tôi nghĩ nghĩ, cũng không đến nỗi.

Tôi tự mình nghĩ kỹ lại, thực ra bao nhiêu năm qua, sự yêu thích và tình yêu ban đầu, cũng đã tan biến trong vô vàn chuyện nhỏ nhặt tràn ngập cuộc sống rồi.

Tôi thỉnh thoảng cũng gặp những người đàn ông khiến tôi rung động vài giây trong sự nghiệp, nhưng tôi vẫn luôn nhớ mình là người phụ nữ đã có gia đình.

Vẫn luôn nhớ tình cảm với Chu Ngọc, cũng như những năm tháng khó khăn chúng tôi cùng nhau vượt qua.

Cho dù không còn tình yêu với anh ta, nhưng vẫn còn những tình cảm khác, khiến tôi không thể làm điều gì có lỗi với anh ta, có lỗi với cuộc hôn nhân này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi không cho rằng mình là người chung tình, nhưng ít nhất tôi là người có lương tâm.

Nhưng không ngờ, hai chữ “hôn nhân” chỉ trói buộc được tôi, chứ không trói buộc được anh ta.

Chỉ cần tôi nghĩ đến việc tôi ở bệnh viện lo lắng cho anh ta, trong lúc công việc bù đầu bù cổ, vẫn đau lòng vì bệnh tình của anh ta, cảm thấy số phận bất công.

Mà anh ta lại ở bệnh viện suy nghĩ làm thế nào để mở lời với tôi, anh ta đã chọn người khác.

Tôi liền cảm thấy ghê tởm.

Vào khoảnh khắc mắc bệnh, anh ta có lẽ đã thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì điều này có nghĩa là anh ta không cần phải kìm nén bản thân nữa, có thể đưa ra lựa chọn tự do cuối cùng trong đời, cho dù lựa chọn này sẽ bị người ngoài dị nghị, làm tổn thương người vợ đã bầu bạn với anh ta hơn mười năm.

Nhưng anh ta có thể dùng sinh mệnh làm cái cớ, không muốn để lại hối tiếc, không muốn chịu đựng nữa, không muốn không vui nữa…

Cho dù có bao nhiêu điều sai trái, khi một người sắp lìa đời, đều sẽ bị cưỡng ép biến thành đúng.

Tiếng nói của tôi trở nên không đáng kể.

Tôi không hề nghi ngờ, cho dù Chu Ngọc không mắc bệnh ung thư, cho dù anh ta không chết, anh ta vẫn sẽ vào một ngày nào đó trong tương lai, đột nhiên nói với tôi, anh ta muốn ly hôn, anh ta hối hận rồi.

Lời lẽ anh ta dùng có thể vẫn là không muốn để lại hối tiếc, đời người ngắn ngủi vài chục năm, anh ta muốn sống vì chính mình.

Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, chỉ là khi anh ta còn chưa suy nghĩ kỹ, chưa chuẩn bị đường lui cho sự lựa chọn bất trung của mình, chưa nghĩ ra lý do khác để giải thích cho sự phản bội của mình và an ủi bản thân.

Anh ta sắp c.h.ế.t rồi. Thế thôi.

Mà tôi cũng chỉ cảm thấy anh ta chướng mắt, muốn anh ta biến mất, chỉ thế mà thôi.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

57

“Thanh Thanh, em còn yêu anh không? Chúng ta bên nhau nhiều năm như vậy, hình như anh thường không cảm nhận được tình yêu của em dành cho anh.”

Tôi cảm thấy lời này rất nực cười, tôi đã ở bên anh ta mười sáu năm, một đời người có bao nhiêu cái mười sáu năm chứ.

Vậy mà anh ta lại nói không cảm nhận được tình yêu của tôi.

Anh ta cho rằng, tôi phải khóc lóc thảm thiết mấy ngày trời sau khi anh ta rời đi, ở lì trong bệnh viện vì quá kích động, trong đầu chỉ nghĩ đến việc c.h.ế.t theo anh ta, mới tính là biểu hiện của tình yêu ư?

Chu Ngọc đột nhiên bật cười tự giễu: "Có lẽ tôi thực sự sống quá tệ, đến cả tình yêu là gì cũng không hiểu.