Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14.

Tháng thi đại học, tôi đặc biệt bận rộn.

Bố tôi vốn dĩ nói sẽ đến ở cùng tôi để chuẩn bị thi cử, nhưng cuối cùng cũng không đến.

Ông ấy gọi điện cho tôi, vui mừng khôn xiết.

Nói rằng Miên Ngôn sắp kết hôn.

Người đàn ông đó là bạn học của Miên Ngôn, không cha không mẹ, sẽ ở rể nhà tôi.

Lúc đó tôi không hiểu ý nghĩa thực sự của việc ở rể, chỉ thấy khá tốt.

Thậm chí còn có chút thầm mừng.

Miên Ngôn kết hôn, sẽ không ở nhà nữa, chị ta và mẹ tôi sẽ phải sống riêng.

Vì cái “tin vui” này, tâm trạng tôi thư thái, thi đại học đã đạt kết quả vượt ngoài mong đợi.

Với số điểm 688, tôi được nhận vào hệ đào tạo sớm của một trường đại học y khoa ở miền Nam.

Đi làm thủ tục nhập học đại học, nộp học phí, đều do một mình tôi tự hoàn thành.

Bố tôi ban đầu nói, cả đời ông chưa từng ra khỏi tỉnh, muốn đi cùng tôi để xem sao.

Nhưng mẹ tôi ngay sau đó lại nói sức khỏe bố tôi không còn như trước, không thể đi cùng tôi được.

Bà ta vẫn như mọi khi, coi tôi như người ngoài, không muốn bố tôi quá thân thiết với tôi.

Thế mà tôi lại không còn bận tâm như trước nữa về việc bà ta có yêu tôi hay không.

Sau năm mười bốn tuổi một mình bước vào huyện, bố tôi mỗi tháng đến thăm tôi một lần, sau này thì hai tháng một lần.

Còn mẹ tôi, chưa từng đến một lần nào.

Tôi đã sớm quên mất dáng vẻ của bà ta rồi.

Bà ta vẫn còn căm ghét tôi, nhưng tôi lại ở trong góc khuất mà bà ta không nhìn thấy, đã trưởng thành thành một người con gái hoàn toàn xa lạ với bà ta.

15.

Năm 2016, tôi học năm hai đại học.

Bố tôi bị ung thư phổi giai đoạn cuối, nhiều nhất chỉ sống được một năm.

Khi ông ấy gọi điện cho tôi, tôi đang ở trong phòng thí nghiệm làm đề tài với học trưởng.

Nghe ông ấy nói về bệnh tình của mình, tôi suýt bật khóc.

Ông ấy là một trong hai người duy nhất trên đời đối xử tốt với tôi.

Nhưng nước mắt còn chưa kịp rơi, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nữ quen thuộc cãi vã.

“Nó không phải học y sao, bảo nó giúp tìm bác sĩ khám cho ông đi chứ. Chuyện nhỏ thế này mà cũng không giúp được, sách vở đúng là phí công đọc!”

Bố tôi lầm bầm bảo bà ta im đi, bà ta liền không nói chuyện đó nữa.

Lại ra lệnh cho bố tôi: “Nói chuyện chính, chuyện chính đi!”

Bố tôi lần này thì rất nghe lời.

“Nhạn Nhạn, bố không sống được bao lâu nữa, đứa bé của Miên Ngôn họ Ngô, là người nhà chúng ta, con xem…”

Ông ấy ấp úng, chỉ sợ làm tổn thương tôi.

Mẹ tôi sốt ruột không đợi được nữa, giật phắt lấy điện thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Ấy da để tao nói cho mày! Con trai của chị mày họ Ngô, là cháu nội của tao và bố mày, bố mày muốn cho nó hết di sản và tài sản, nhưng cần mày về ký một bản thỏa thuận.”

“Thỏa thuận gì?”

“Thỏa thuận từ bỏ quyền thừa kế di sản!”

😁

Tôi thực sự cảm nhận được, câu nói mà năm xưa tôi không đồng tình với chị họ, giờ đây giống như một viên đạn, xuyên qua năm tháng, b.ắ.n trúng giữa lông mày tôi.

【Cho dù đàn ông có yêu con gái đến mấy, tình yêu đó cũng không sánh được với việc nối dõi tông đường đâu.】

Tôi cứ nghĩ bố tôi sẽ bảo vệ tôi cả đời, nhưng rốt cuộc, ông ấy bảo vệ chẳng qua chỉ là một cái họ.

Mẹ tôi ở đầu dây bên kia vui mừng không ngớt.

Nói Miên Ngôn cái gì cũng tốt, chỗ nào cũng tốt.

Nói tên Miên Ngôn cũng hay, miên diên miên diên, đúng là đã nối dõi tông đường cho nhà họ Ngô rồi.

Tôi bình tĩnh cúp điện thoại, gửi email cho chị họ.

Lúc đó, chị ấy đang du học ở châu u.

Học bổng hàng năm đủ để duy trì học phí và chi tiêu của chị ấy.

Trong email, chị ấy nói với tôi rằng, theo đuổi lợi ích và tránh xa điều bất lợi là bản tính của con người.

Nếu có chuyện gì đó khiến mày cảm thấy không ổn, thì chuyện đó chắc chắn không được làm.

Tôi lập tức gửi tin nhắn cho mẹ tôi.

Thỏa thuận từ bỏ di sản, tôi sẽ không ký!

16.

Từ đó, mối quan hệ giữa tôi và gia đình rơi vào bế tắc.

Không biết được ai xúi giục, Miên Ngôn không ngừng gọi video chửi mắng tôi.

Nội dung từ việc mắng tôi không chịu nối dõi tông đường, cho đến việc mắng tôi nợ mẹ tôi bao nhiêu tiền chưa trả.

Còn nói tôi mấy năm nay không về nhà, cả nhà đều coi tôi như đã c.h.ế.t rồi.

Mắng đến mức quá khích, chị ta còn chảy m.á.u mũi không ngừng.

Tôi lặng lẽ lắng nghe, đợi chị ta nói xong, trả lời một câu:

“Nói xong rồi à? Nói xong thì bảo mẹ chị chuyển tiền sinh hoạt tháng sau đúng hạn đi. Nuôi tôi ăn học là trách nhiệm của bà ấy, không chuyển cũng được, hẹn ở tòa.”

Bạn nghĩ thế là đã dọa được bọn họ rồi sao?

Đương nhiên là không.

Mẹ tôi không chuyển tiền cho tôi nữa, bố tôi lại bệnh nặng nằm liệt giường, hành động bất tiện nên đương nhiên không thể chuyển tiền được.

Nhưng tôi cũng sẽ không thật sự ra tòa kiện họ.

Tôi biết rõ rằng dây dưa với loại người này chỉ vì vài trăm bạc tiền sinh hoạt phí, hoàn toàn sẽ hạ thấp đẳng cấp của bản thân tôi.

Tiền, tôi có thể tự kiếm, tình yêu, tôi cũng có thể tự tìm.

Tôi đã không còn cần đến họ nữa rồi.

Không chỉ vậy, tôi còn mong chờ, họ không chuyển tiền thì càng tốt.

Như vậy càng có lý do để đoạn tuyệt quan hệ với họ.

Sau này, tôi cũng thật sự đã cắt đứt mọi liên lạc với họ.

Cho đến năm 2017.