Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11.

Trước đây, mẹ tôi luôn thích lấy chuyện ly hôn ra để uy h.i.ế.p bố tôi.

Chiêu này đối với bố tôi rất hiệu nghiệm, đến nỗi bố tôi thương tôi đều là lén lút, không dám quá công khai.

Nhưng lần này, dường như ông không còn sợ ly hôn nữa.

😁

Đến lượt mẹ tôi sợ.

Ngày hôm sau, bà ta đã sớm thu dọn đồ đạc cho tôi xong xuôi.

“Ngô Nhạn, mày không phải muốn lên huyện tự ở sao? Đi đi, đi sớm chút, mày cũng vui vẻ hơn.”

Về nhà bảy tám năm, bà ta cuối cùng cũng nói được một câu ra hồn.

Khi ngồi lên yên sau xe đạp của bố tôi, tôi ngoảnh đầu nhìn thật sâu về phía sau.

Tôi nghĩ, trong một gia đình, nếu nhất định phải có một người hy sinh để giữ hòa khí, thì người đó là tôi, cũng không phải là không được.

Năm bảy tuổi, tôi vẫn luôn tự hỏi, tại sao tôi không phải là Miên Ngôn.

Đến năm mười bốn tuổi, cuối cùng tôi đã tìm thấy câu trả lời.

Tôi vốn dĩ nên là Ngô Nhạn.

Một cánh nhạn đơn độc, bay ngược gió, bay ngày càng xa, ngày càng cao.

12.

Căn nhà bố tôi thuê giúp tôi nằm ngay tầng dưới căn nhà mới của dượng.

Một tầng hầm ẩm thấp.

Nhưng tôi rất hài lòng.

Vài ngày sau, dượng tìm cho tôi một công việc làm thêm ở tiệm mì.

Ngay tại cổng trường.

Sau khi khai giảng, các bạn học khác tan học đều về nhà sớm, còn tôi thì vội vã chạy đến tiệm mì, bưng bê, rửa bát.

Cuộc sống cứ thế trôi qua vất vả, cũng đến năm lớp mười hai rồi.

Dượng thấy tôi học hành nặng nề, mấy lần định cho tôi tiền, bảo tôi đừng đi làm ở tiệm mì nữa, nói tiền đó coi như cho tôi vay.

Tôi đều từ chối.

Những đứa trẻ không được yêu thương mà lớn lên, luôn không muốn nợ ai thứ gì.

Lần cuối dượng cho tôi tiền, không cẩn thận bị dì mới nhìn thấy.

Dì mới đối với tôi vẫn luôn rất lạnh nhạt.

Chị họ tôi đang học đại học ở ngoài, dì mới liền đưa con trai mười tuổi của bà ấy đến sống ở nhà dượng.

Trong nhà dượng, dì mới này vẫn có chút tiếng nói.

Bà ta thấy dượng nhét tiền cho tôi, lập tức từ phòng ngủ dắt con trai của mình ra, cười tủm tỉm đi tới.

“Nào, để chúng ta xem bố đang nói gì với chị Nhạn Tử nào…”

Dượng mím môi không nói một lời.

Tôi mắt sáng lòng rõ, lập tức cầm tiền, đưa cho con trai của dì mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Vừa nãy dượng còn bảo cho con chút tiền để mua kẹo cho em trai ăn, con cũng không biết mua gì, dì xem mua giúp nhé.”

Mắt dì mới cong cong: “Nhạn Tử thật ngoan, vậy dì không khách sáo nữa.”

Vì tôi có chút mắt nhìn, nên mối quan hệ với bà ta coi như tạm ổn.

Chị họ thì lại khác.

13.

Chị ấy nghỉ học đại học về, đặc biệt không ưa dì mới.

Đặc biệt không thích con trai của dì mới.

Chị ấy luôn mắng dì mới và con trai bà ta trước mặt tôi là đồ tiện nhân, tiện chủng, dựa vào đâu mà dám gọi bố của chị ấy là bố.

Lần cuối, dượng và họ đều không có ở nhà, chị họ lại mắng, tiếng còn rất lớn.

Thế mà tôi lại giả vờ như không nghe thấy gì.

Chị họ chống nạnh đi đến trước mặt tôi, chắn ngang chiếc TV tôi đang xem.

“Ngô Nhạn, mày bị điếc à, không nghe thấy tao nói gì sao?”

Tôi với vẻ mặt bối rối: “Chị à, em cứ tưởng chị đang tự mắng mình chứ…”

Chị họ lườm tôi một cái, bực bội vì sao tôi lại chậm hiểu như vậy.

“Tao thật sự nghi ngờ mày ở trường có bạn bè không đấy, tao nói nhiều lần như thế rồi, rõ ràng là muốn mày cùng tao mắng chửi bọn họ mà!”

“Mày nói xem có phải không?! Mẹ tao tốt như vậy, bố tao còn đi tìm vợ sau, còn để cái thứ tạp chủng đó gọi ông ấy là bố… ha, thật sự là…”

Thật ra tôi rất muốn nói, chị họ à, so với gia đình tôi, chị đã là người rất hạnh phúc rồi.

Hạnh phúc đều là do so sánh mà ra thôi.

Nhưng tôi không hé răng.

Tôi không biết phải nói với chị họ thế nào, rằng tôi thấy dượng có người bầu bạn, rất tốt.

Chị họ quan sát sắc bén, liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi.

“Mày thấy bố tao độc thân đáng thương lắm à?”

Tôi gật đầu: “Có người bầu bạn với ông ấy, chị ở xa học đại học cũng có thể yên tâm học hành, không phải rất tốt sao?”

Chị họ nhìn tôi với ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng, liên tục lắc đầu nguầy nguậy.

“Ngô Nhạn à Ngô Nhạn, tao nói cho mày biết, đàn ông đều rất thực tế, mày nghĩ bố tao chỉ là tìm một người bầu bạn, ông ấy vẫn yêu con gái là tao đây, đúng không? Nhưng, không phải đâu.

Ông ấy cho thằng bé đó gọi ông ấy là bố, là xem nó như con trai mà nuôi đấy. Nối dõi tông đường mày có hiểu không? Tao có thể khẳng định với mày rằng, cho dù đàn ông có yêu con gái đến mấy, tình yêu đó cũng không sánh được với việc nối dõi tông đường đâu.”

Năm đó tôi học lớp mười hai.

Khả năng giao tiếp xã hội cơ bản của tôi, đã rất tốt rồi.

Thế giới quan đang dần hình thành.

Tôi rất muốn giúp dượng phản bác chị họ.

Nhưng tôi không thể.

Tôi không muốn cuộc sống tốt đẹp mà mình khó khăn lắm mới có được, vì phản bác chị ấy mà biến mất không còn.

Tôi sợ, sợ chị họ không thích tôi.

“Vâng, chị à, chị nói đúng…”