Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi anh say sỉn vì đi tiếp khách, anh sẽ ôm tôi mà rơi nước mắt.

 

"Vợ ơi, anh xin lỗi em. Anh nhất định sẽ sớm cho em một mái nhà."

 

Lúc này tôi mới biết, hóa ra sâu thẳm trong lòng anh có mặc cảm tội lỗi.

 

Lòng tôi mềm nhũn ra, ấm áp ôm lại anh: "Được, vợ chồng mình cùng cố gắng."

 

Có lẽ ông trời sẽ ưu ái những người nỗ lực, chưa đầy nửa năm, anh đã được thăng chức, một bước trở thành người phụ trách trực tiếp bộ phận thu mua của công ty.

 

Vị trí trưởng phòng thu mua này, vì quyền lực lớn, bổng lộc nhiều, lại là biểu tượng của người thân tín của tổng giám đốc, từ trước đến nay luôn khiến người khác phải ghen tị.

 

Từ sau khi được thăng chức, Đường Thừa Chấn liền ngừng nhận việc làm thêm, chỉ toàn tâm toàn ý cống hiến hết mình cho công ty.

 

Cầu mong sớm được tăng lương.

 

Bên bố mẹ chồng tôi mấy lần muốn gây chuyện nhưng đều không gây ra sóng gió gì.

 

Chiêu tấn công dư luận mà họ vốn giỏi nhất đã sớm bị tôi phá giải từ trước, những gì họ có thể làm cũng chỉ là gọi điện đến mắng chửi tôi.

 

Tôi trực tiếp chặn số điện thoại và WeChat của họ, khiến họ không thể liên lạc được.

 

Họ gọi cho Đường Thừa Chấn, Đường Thừa Chấn vì mềm lòng nên luôn nghe máy, nhưng mỗi khi họ muốn mắng chửi tôi hay muốn ly gián, anh sẽ thẳng thừng cúp máy, sau đó rất lâu không liên lạc với họ.

 

Dần dà, họ không dám nói linh tinh nữa.

 

Căn nhà đã trả lại cho họ, tôi vốn nghĩ họ sẽ bị phong tỏa vì không trả nổi tiền vay ngân hàng hàng tháng.

 

Không ngờ bố mẹ chồng tôi lại tự mình sửa sang lại một chút, mua đồ điện gia dụng, rồi trực tiếp chuyển vào ở.

 

Mãi sau này, chị của bố mẹ chồng tôi, tức là dì của Đường Thừa Chấn, thật sự không chịu nổi nữa, mới tiết lộ rằng thực ra bố mẹ chồng tôi có tiền.

 

Vì dì làm việc ở bộ phận ngân hàng, nên mẹ chồng tôi thường xuyên tham khảo ý kiến dì về chuyện đầu tư tài chính.

 

Hầu như mỗi năm, mẹ chồng tôi đều lấy ra 20 vạn nhờ dì giúp nghiên cứu xem dự án tài chính nào đáng tin cậy hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khoản tiền đặt cọc nhà lúc vợ chồng tôi kết hôn, đúng là họ đã đi vay.

 

Đó là vì họ không muốn chi một xu nào cho vợ chồng tôi nên mới lấy danh nghĩa vay mượn, để đường hoàng buộc vợ chồng tôi phải trả khoản tiền đó.

 

Còn tiền của họ thì gửi vào ngân hàng để kiếm tiền lãi.

 

Tại sao dì lại không chịu nổi mà nói cho vợ chồng tôi những chuyện này chứ.

 

Hóa ra là vì từ khi tôi và bố mẹ chồng cãi nhau thì cơ bản không liên lạc nữa, bố mẹ chồng tôi không gây trò quái gở được trước mặt tôi, liền đi quấy rầy Đường Thừa Chấn.

 

Sau khi thấy mắng chửi không hiệu quả, họ học khôn ra, bắt đầu tỏ ra yếu thế, hễ gọi điện là khóc lóc lấy tình cảm gia đình ra làm chiêu bài.

 

Họ gợi Đường Thừa Chấn nhớ lại hồi nhỏ bố mẹ đã hy sinh vì anh bao nhiêu, mấy cuộc điện thoại đã khiến Đường Thừa Chấn mềm lòng, sau đó họ bắt đầu kể lể cuộc sống bây giờ khó khăn thế nào, khoản vay ngân hàng hơn ba nghìn mỗi tháng không trả nổi, trong nhà sắp không đủ ăn rồi.

 

Họ nói rằng họ biết trước đây mình đã sai như thế nào, bây giờ rất hối hận, muốn trả lại căn nhà cho vợ chồng tôi và vân vân.

 

Tóm lại là một loạt lời lẽ vòng vo, khiến Đường Thừa Chấn hoang mang.

 

Anh bàn với tôi, liệu có thể lấy khoản tiền làm thêm anh kiếm được, mỗi tháng chuyển cho bố mẹ anh hai nghìn không.

 

"Họ đúng là không tốt, nhưng anh là con trai, sinh ra đã có phận làm con."

 

Tất nhiên tôi không đồng ý với quan niệm đó. Nhưng nghĩ lại, đây là tiền riêng anh vất vả kiếm được, ngày đêm làm việc cực khổ, anh muốn đưa thì tôi cũng chẳng cần quản quá chặt.

 

Dù sao cũng không động đến giới hạn của tôi, vậy thì mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.

 

Một người đàn ông lương thiện, dù sao cũng tốt hơn một người không lương thiện.

 

Cứ coi như đây là cái giá anh phải trả cho sự lương thiện của mình đi.

 

Cho đến khi chuyện này bị dì anh biết được, dì mới thiện ý nhắc nhở vợ chồng tôi.

 

Lúc đó Đường Thừa Chấn liền tức đến bật khóc.

 

Sau khi gọi điện đối chất với bố mẹ anh, bố mẹ anh không những không áy náy, ngược lại còn lý lẽ hùng hồn nói: "Tao sinh mày ra, nuôi mày lớn tốn bao nhiêu tiền hả?"

Linlin