Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

Chuyện tôi và Cố Thâm kết hôn nhanh chóng đến tai phụ huynh hai bên.

Chúng tôi bị gọi về nhà, bốn vị phụ huynh thay phiên chất vấn.

"Hai đứa quen nhau từ khi nào?"

Tôi và Cố Thâm nhìn nhau, Cố Thâm đáp: "Năm ngoái. Ngày sinh nhật Mặc, con tỏ tình, cô ấy cũng thích con , nên chúng con ở bên nhau."

Nói xong, Cố Thâm nắm lấy tay trái tôi, ngón tay đan vào nhau.

Lòng bàn tay tôi như bị điện giật, tê tê.

Không phải, nói chuyện thì nói, đừng động chạm chứ.

Tôi giãy giụa hai cái, không thoát được, đành quay đầu cười ngớ ngẩn với bốn vị phụ huynh.

Dì Cố lộ vẻ chợt hiểu, nói với mẹ tôi: "Thảo nào, tôi chỉ nhắc đến chuyện chị định cho Mặc xem mắt, thằng bé đã vội vã trở về, sợ Mặc bị người khác cướp mất rồi."

Bác Cố nghiêm túc hơn, nhíu mày nói: "Cố Thâm, con dám giấu bọn ta lâu như vậy?"

Bố tôi: "Bảo sao Mặc phản đối xem mắt dữ dội thế, thì ra là vậy."

Mẹ tôi...

Mẹ tôi nhìn tôi và Cố Thâm với ánh mắt dò xét, cuối cùng dừng lại ở Cố Thâm.

"Thâm, cháu nói thật chứ?"

Cố Thâm gật đầu.

Mẹ tôi lập tức nở nụ cười tươi, bỏ qua tôi, kéo dì Cố bàn luận ngày cưới.

Không phải, mẹ, thật sự không nghe con gái nói vài câu sao?

Rõ ràng người kết hôn là chúng tôi, nhưng tôi và Cố Thâm lại bị bỏ rơi một bên.

Bốn vị phụ huynh nhiệt tình thảo luận chuyện cưới xin, tôi liếc Cố Thâm một cái, ra hiệu buông tay tôi ra.

Cố Thâm hiểu ý, lập tức buông ra.

Hai người sắp kết hôn ngồi trên sofa, không khí có chút ngượng ngùng.

Đột nhiên nhớ lại lúc nãy Cố Thâm nghiêm túc nói dối, tôi không nhịn được thán phục: "Giỏi đấy, Cố Thâm, giờ nói dối thành thạo rồi."

Cố Thâm nhìn tôi, ánh mắt thâm thúy.

Tôi không nhịn được rùng mình.

Sao trong phòng bỗng lạnh thế.

6.

Ngày cưới định vào mùng 1 tháng sau, còn hơn mười ngày nữa.

Tôi nằm trên giường trằn trọc, nghĩ, đồng ý kết hôn với Cố Thâm thật sự đúng đắn sao?

Điện thoại vang lên giọng của bạn thân: "Trời, còn có chuyện tốt thế này, cậu không cưới, vậy tớ thay cậu nhé?"

Tôi: "..."

"Sao chuyện tốt thế này không rơi vào tớ chứ? Tớ cũng muốn một ông chồng không quản không động, mỗi năm còn cho năm triệu."

Nghe Dương Tuyết nói vậy, tôi đột nhiên cảm thấy kết hôn với Cố Thâm là đúng đắn.

Từ sau lần thích người đó hồi cấp hai, tôi không còn động lòng với ai nữa.

Tôi vốn đã chuẩn bị tâm lý độc thân cả đời.

Đồng ý đi xem mắt chỉ là để đối phó, dù sao tôi cũng có cách phá hỏng.

Cố Thâm đột nhiên trở về, đúng lúc giải cứu tôi khỏi biển lửa.

"Hơn nữa, quan hệ hai người còn không phải xử lý mẹ chồng nàng dâu, kết hôn xong vẫn tận hưởng cuộc sống độc thân, Tô Mặc, chẳng phải đúng ý cậu sao?"

Một câu nói của Dương Tuyết khiến tôi bừng tỉnh.

Có tiền, có thời gian, còn có một ông chồng không can thiệp vào cuộc sống của mình.

Đây là ước mơ của bao người.

Tôi bắt đầu mong chờ kết hôn với Cố Thâm.

7.

Đến ngày cưới thật sự, tôi choáng váng, giờ hối hận còn kịp không?

Ai có thể nói cho tôi biết tại sao kết hôn lại phô trương đến thế?

Khi lễ cưới kết thúc, tôi cảm thấy chân mình không còn là của mình nữa.

Tôi cởi giày cao gót, để Cố Thâm đỡ tôi lên chiếc Rolls-Royce sang trọng.

Tài xế lái xe đến nhà mới của chúng tôi, ở khu đắt đỏ nhất phía đông.

Khoảng cách khá xa, tôi chợp mắt một lát.

Lúc tỉnh dậy, tôi đã từ xe lên đến sofa.

Tôi mơ màng mở mắt, vươn vai, cánh tay giơ lên nhận ra động tác của mình có vẻ không được thanh lịch lắm.

Tôi suy nghĩ hai giây, ngáp một cái, "Who care?"

Vừa khép miệng, đã thấy Cố Thâm đứng dưới ánh đèn nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm.

Tôi theo ánh mắt hắn nhìn xuống mình.

Tôi mặc một chiếc váy đỏ cổ yếm, thiết kế ôm sát làm nổi bật đường cong, váy hơi xẻ, vì động tác của tôi mà lộ ra một mảng da thịt.

Tôi lập tức muốn độn thổ vì ngượng.

Tôi vội lấy gối trên sofa che chân, Cố Thâm mới ngượng ngùng rời ánh mắt.

Tôi quá mệt, chỉ muốn tẩy trang đi ngủ.

Đang định hỏi Cố Thâm phòng tôi ở đâu, thì một cuộc gọi đến, Cố Thâm nhíu mày rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Không phải, ít nhất cũng nói cho tôi biết phòng tôi ở đâu chứ?

Tôi đành nhận số phận, đi tham quan căn biệt thự, cuối cùng ngủ thiếp đi ở phòng bên cạnh phòng ngủ chính.

Trong mơ, tôi cảm thấy mình bay lên, sau đó rơi vào một nơi mềm mại.

Tôi trở mình, tiếp tục ngủ.

Tỉnh dậy lần nữa, giọng hét vang dội của tôi xé toang cả căn biệt thự.

Tôi nhớ rõ tối qua ngủ ở phòng bên, tại sao sáng nay lại ở phòng ngủ chính?

Hơn nữa... còn như con bạch tuộc ôm chặt Cố Thâm ngủ suốt đêm?

Cố Thâm bịt tai nhìn tôi.

Tôi né ánh mắt, tầm mắt dừng ở vài sợi râu mới nhú trên cằm hắn.

Không nhịn được cảm thán, thằng nhóc thật sự lớn rồi.

"Cậu định nhìn bao lâu nữa mới chịu xuống?"

Giọng trầm thấp bên tai khiến tôi giật mình.

Tôi lật người vội vàng xuống khỏi Cố Thâm, động tác quá mạnh, suýt nữa lăn khỏi giường.

May mà Cố Thâm nhanh tay kéo tôi lại, không để tôi rơi xuống.

Hắn nhét tôi vào chăn, đứng dậy với vẻ mặt bất lực.

Tôi hơi ngượng ngùng thò đầu ra khỏi chăn, nhìn hắn lấy quần áo từ tủ.

"Sao tôi lại ở đây?"

Cố Thâm quay lại nhìn tôi, bình thản nói: "Cậu không ở đây thì định ở đâu?"

"Ở phòng bên."

Tôi ngơ ngác.

Cố Thâm bỗng cười, đi đến bên giường "Tô Mặc, chúng ta đã kết hôn, cậu là vợ tôi, đương nhiên phải ngủ trên giường của tôi."

Tôi bối rối trước lời của Cố Thâm.

Hình như có gì đó không ổn.

"Không phải nói sau khi kết hôn sẽ không can thiệp vào nhau sao?" Tôi ngây ngốc hỏi.

Cố Thâm không trả lời, đứng trước mặt tôi cởi áo thay một chiếc sơ mi.

Tôi đờ đẫn, tôi vừa nhìn thấy cái gì thế!?

Đó chính là cơ bụng trong truyền thuyết?

Cố Thâm thay xong áo đi đến trước mặt tôi, dùng ngón tay lau khóe miệng tôi, cười không chút lương thiện.

"Tôi có nói thế sao? Vợ yêu."

8.

Sự thay đổi thái độ của Cố Thâm là điều tôi không ngờ tới.

Hắn để lại một câu đủ làm nổ tung hệ thống suy nghĩ của tôi rồi rời khỏi phòng ngủ.

Tôi đợi rất lâu, chạy theo sau hỏi: "Cậu quên những gì đã nói rồi?"

Vừa dứt lời, tôi đã bị bế lên, Cố Thâm đặt tôi lên sofa, nghiêm khắc nói: "Sau này không được đi chân đất."

Nói xong lại trở về phòng ngủ lấy đôi dép cho tôi.

What???

Tình tiết gì đây, Cố Thâm bị hỏng não sao?

Tôi ổn định tinh thần, hít sâu "Cậu không muốn cho tôi năm triệu nữa sao?" Nên cố ý giả vờ không nhớ?

Gai xương rồng

Cố Thâm rõ ràng bị câu hỏi của tôi làm cho sững sờ, hắn đứng im hai ba giây mới đứng lên, hơi nhíu mày, tỏ vẻ bất lực.

"Tô Mặc, tôi thật sự muốn mở não cậu ra xem bên trong có gì."

Tôi: ???

Cố Thâm không phải học tài chính sao? Sao ở nước ngoài còn học cả giải phẫu cơ thể người?

Tôi biểu lộ sự kinh hãi, co người lại trên sofa.

Định mở miệng lại thấy ánh mắt không tự nhiên và đôi tai đỏ ửng của Cố Thâm.

Rõ ràng là hắn đang đe dọa tôi, sao lại như thể tôi sàm sỡ hắn vậy.

Cố Thâm né ánh mắt, ho hai tiếng, giọng hơi khàn.

"Về phòng thay quần áo."

Quần áo tôi có vấn đề gì sao?

Nhìn xuống, ...

Trên người tôi mặc bộ đồ ngủ lụa màu đỏ đi kèm với váy dạ hội tối qua.

Mẹ tôi chuẩn bị, màu đỏ tươi.

Bà bảo ngày cưới phải rực rỡ.

Tối qua tôi quá mệt, nên mặc đại vào.

Lúc này, váy ngủ chỉ vừa che đùi, dây váy quá mảnh, không biết lúc nào đã tuột xuống cánh tay.

Lộ cảnh xuân quang.

Tôi hít một hơi, lập tức chạy về phòng.