Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5-6

Tôi tỉnh dậy trên giường khách sạn, tay chân đều bị trói.

Chỉ đi vệ sinh mà cũng gặp chuyện như thế này.

Đúng là xui xẻo tột cùng.

Tôi quan sát xung quanh không thấy ai, không biết mục đích của đối phương là gì.

Là để đe dọa Khương Thời, hay là vì dâm dục.

Dù là gì đi nữa, tôi cũng phải tìm cách thoát ra.

Tôi vất vả với tới chiếc ly thủy tinh trên bàn đầu giường, rốc một tiếng ly rơi xuống đất.

Dùng mảnh vỡ cọ vào dây trói, cuối cùng cũng sắp đứt.

Ting, tiếng thẻ từ mở cửa.

"Đ*t mẹ, người đâu rồi."

Tôi đang trốn sau rèm cửa lập tức bịt miệng, giọng nói này là của tổng giám đốc Giả.

Hắn tức giận lục soát phòng tắm, tủ quần áo, vừa lục vừa chửi.

Tiếng bước chân ngày càng gần, tôi sợ đến run rẩy.

【Vợ đâu rồi, vợ tôi đâu rồi?】

"Bốp bốp bốp" tiếng gõ cửa vang lên.

Là Khương Thời.

Anh ấy đến cứu tôi rồi.

Tôi buông lỏng thần kinh căng thẳng, ngất đi trong vòng tay anh.

 

Tỉnh dậy lần nữa đã ở bệnh viện, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi.

【Vợ bao giờ mới tỉnh vậy, đều là lỗi của tôi, hu hu.】

【Thằng ngu Giả, nhất định phải gt hắn, bắt hắn ngồi tù cả đời.】

【Không được, phải đòi hỏi vợ cho mình một danh phận, như vậy sẽ không ai bắt nạt cô ấy nữa.】

【Hu hu, vợ bị thương rồi, đau lòng quá.】

Dù rất ồn ào, nhưng thật sự rất an toàn.

"Tổng giám đốc Khương." Giọng tôi khàn đặc.

"Ừ, anh đây, uống chút nước đi." Giọng Khương Thời dịu dàng hơn bình thường.

【Giọng vợ khàn rồi, đau lòng quá.】

Đúng là đau lòng thật, một người thường cực kỳ kén chọn giờ quần áo không thay, tóc gọn gàng cũng rối bù.

Rõ nhất là đôi mắt anh đỏ hoe.

Không tưởng tượng được vị tổng giám đốc băng giá này khóc sẽ như thế nào.

Bác sĩ nói cơ thể tôi không có vấn đề gì.

Nhưng Khương Thời kiên quyết bắt tôi nằm thêm một ngày.

Lúc này anh đã tắm rửa và thay bộ quần áo mới.

Ánh mắt anh phần lớn thời gian dừng lại trên đôi tay tôi được băng bó.

【Hu hu, thật sự rất đau lòng.】

Gai xương rồng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

【Vợ chắc chắn rất đau.】

Tôi muốn xoa đầu anh, thực ra không đau lắm đâu.

O o, điện thoại reo, là mẹ tôi.

"Alo, Tiểu Ngữ à, con có bạn trai rồi hả?"

Mở đầu đi thẳng vào vấn đề, quả là mẹ tôi.

"Chưa có."

Tôi liếc nhìn Khương Thời, người vốn rất lịch lãm đang dỏng tai lên nghe.

【Mẹ vợ đang thúc hôn à?】

"Tống Dương về rồi, hai đứa thật sự không có khả năng sao?"

Tống Dương là bạn thời thơ ấu của tôi, cậu ấy thích tôi nhưng tôi không thích cậu.

Nhưng phụ huynh hai nhà đều hy vọng chúng tôi đến với nhau.

【Ai? Tống Dương!】

Khương Thời sao lại biết Tống Dương?

Tôi tự động bỏ qua mẹ, chăm chú nghe Khương Thời lẩm bẩm.

【Hu hu, cậu ta về rồi, vợ sẽ không bỏ tôi chứ?】

Ôi, tôi bất lực thở dài.

"Mẹ, con thật sự không thích Tống Dương."

Gương mặt băng giá vạn năm không đổi của Khương Thời bỗng biến sắc, mắt anh sáng rực.

"Trợ lý Lộc, chúng ta kết hôn nhé?"

"Vừa hay hai nhà đều đang thúc hôn."

【Vợ ơi, nhất định phải đồng ý với anh.】

【Hu hu, vợ làm ơn đi mà.】

Anh bạn, lý do kết hôn này có thể đổi một cái khác không?

"Trợ lý Lộc, anh sẽ đưa em một triệu tệ sính lễ." Khương Thời nói.

Câu này thực sự chạm vào tim tôi, với số tiền này tôi có thể mua nhà trả một lần.

【Vợ mua nhà và sửa sang, một triệu tệ chắc đủ rồi.】

【Không thể cho nhiều hơn, nhiều quá vợ sẽ không cần tôi nữa.】

Anh tính toán kỹ thật đấy.

Nhưng dù là anh hay số sính lễ này tôi đều không thể từ chối.

"Được." Tôi nói.

【Bùm bùm—】

Đầu anh b.ắ.n pháo hoa.

【Nựng nựng, sắp cưới vợ rồi.】

【La la la, vợ tôi quả nhiên thích tôi.】

【Hu hu, vui quá đi.】

Im lặng là cây cầu Cambridge tối nay.