Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7-8

Biết tôi có đối tượng kết hôn, mẹ bảo tôi dẫn anh ấy về nhà chơi.

Nhà tôi ở cùng thành phố, cách công ty không xa lắm.

Khương Thời tự lái xe đưa tôi về, còn mua cả một khoang sau đầy đồ.

【Hu hu, căng thẳng quá, không biết mẹ vợ có thích tôi không?】

【Bà ấy có bắt vợ lấy Tống Dương không chứ!】

【Không được, vợ chỉ có thể là của tôi.】

Anh còn liếc nhìn tôi.

Tôi muốn nói với anh rằng, không đâu.

Thứ nhất, mẹ rất tôn trọng lựa chọn của tôi.

Thứ hai, anh là mẫu con rể mẹ tôi thích.

Tống Dương chỉ đạt một điểm, còn anh thì đạt hết.

Tôi đã có thể tưởng tượng ra mức độ đối đãi anh sẽ nhận được.

Quả nhiên, mẹ tôi vừa nhìn thấy anh đã thân thiết nắm tay anh.

Bỏ mặc đứa con gái ruột ở phía sau.

Tôi vừa bóc hạt dưa vừa nghe Khương Thời nói chuyện.

【Tốt quá, mẹ vợ thích tôi.】

【Vợ đang bóc hạt dưa, không biết có khát không.】

【Hu hu, Tống Dương đâu rồi, không biết có đột nhiên xuất hiện cướp vợ tôi không.】

Anh bạn, tư duy của anh nhảy cóc nhanh thật.

Tôi bỏ hạt dưa xuống, nhấp một ngụm sữa chua.

Gai xương rồng

【Vợ dính sữa chua trên miệng kìa, đáng yêu quá.】

Tôi bình thản l.i.ế.m sạch sữa chua.

【Ừm ừm, vợ quyến rũ quá, muốn hôn quá đi.】

Tai anh đỏ ửng.

Đây là loại tiểu học sinh ngây thơ gì vậy!

 

Theo tính hay ghen của Khương Thời, tôi biết về nhà chắc chắn sẽ có một trận chiến.

Nhưng anh ấy to tiếng thật đấy.

Tôi đang đổi ga giường trong phòng khách cũng nghe thấy.

【Á à, cậu ta đến làm gì vậy.】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

【Ha ha ha, thấy chiếc nhẫn trên tay tôi chưa.】

【Cậu ta nói hồi nhỏ là ý gì?!】

【Hu hu, hồi nhỏ vợ không có tôi.】

Tôi đã đoán được họ đang nói gì.

Quả nhiên, vừa xuống cầu thang đã nghe Tống Dương kể chuyện thời cấp ba của chúng tôi.

Mẹ tôi vô tâm còn vui vẻ phụ họa.

Còn Khương Thời vẫn giữ vẻ mặt băng giá, không chút gợn sóng.

Thực ra anh đang ghen cht đi được.

【Sao cậu ta dám cùng vợ tôi đi học chung?】

【Ôi trời, đội ngũ tìm kiếm vạn năng, làm sao để quay ngược thời gian đây?】

Phụt, tôi không nhịn được bật cười.

Ba người đồng loạt nhìn về phía tôi.

Tôi vẫy tay gọi Khương Thời: "Khương Thời, anh lại xem còn thiếu gì không?"

Anh bước đi vững chãi về phía tôi.

【Nựng nựng, vợ gọi tôi.】

【Thấy chưa, vợ chỉ gọi mình tôi.】

Tôi: Trẻ con thật.

Nhưng còn trẻ con hơn ở phía sau.

"Tổng giám đốc Khương, còn cần gì nữa không?" Tôi nhìn căn phòng đã dọn xong hỏi anh.

Khương Thời lắc đầu: "Không cần nữa, trợ lý Lộc vất vả rồi."

【Cần vợ, vợ không cần tôi.】

【Buồn quá.】

Buồn cũng không cách nào, nếu tôi ngủ ở đây mẹ tôi sẽ lột da tôi mất.

Tôi về phòng mình.

Chỉ cách một bức tường, Khương Thời lại bắt đầu.

【Giường vợ trải mềm thật đẹp.】

【Vợ vất vả quá, sau này cưới rồi để anh trải giường.】

【Vợ ở phòng bên cạnh à?】

【Giả vờ mộng du qua được không nhỉ...】

Tôi: Không được.