Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
12-13
Tôi tưởng đồng nghiệp sẽ ngạc nhiên, nhưng không ngờ nhóm chat lại thế này.
"Tôi nói rồi mà, đại ma vương thích trợ lý Lộc."
"Đúng đấy, không thì sao lại nghe lời trợ lý Lộc thế."
"Hôm nọ tôi nói chuyện với trợ lý Lộc, ánh mắt đại ma vương suýt git tôi."
"Đại ma vương nhìn trợ lý Lộc mà mắt như kéo tơ."
Tôi: Mẹ kiếp, sao tôi không nhận ra?!
Làm xong giấy tờ, tôi dọn đến nhà mới Khương Thời mua.
Vợ chồng đương nhiên phải ngủ cùng nhau, tôi tắm xong nằm vật trên giường.
Khương Thời cũng không kém hơn tôi.
【Không biết vợ có thích phòng mình bày trí theo sở thích của cô ấy không?】
【Hu hu, lát nữa phải động phòng rồi.】
【Mình, mình không có kinh nghiệm, vợ có chê không?】
【Còn cái này to quá, vợ có đau không?】
Hả? To cỡ nào?
Ừm, nhìn thấy rồi, đủ để tôi muốn chạy mất dép.
Làm sao đây?
【Hu hu, vợ quả nhiên chê mình rồi.】
Đột nhiên một luồng nhiệt, cứu tinh của tôi đến.
"Khương Thời, em có kinh rồi." Tôi hơi ngượng nói.
【Kinh nguyệt là gì vậy?】
Tôi giải thích: "Là đèn đỏ, bảy ngày."
【Cái này có đau bụng không?】
【Phải đi nấu nước đường gừng cho vợ.】
Nhìn bóng lưng anh, khoảnh khắc này nói không cảm động là giả dối.
Không biết có phải vì đêm tân hôn không "giao lưu sâu" hay không.
Giữa tôi và Khương Thời có chút xa cách.
Nhưng tôi biết anh thích tôi.
Tôi nghĩ từ từ rồi sẽ ổn thôi.
Nhưng suy nghĩ này nhanh chóng bị phá vỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mẹ tôi nhập viện.
Nghe tin, tôi và Khương Thời lập tức chạy đến.
Không chỉ chúng tôi, bố tôi ở quê cũng về.
Tôi luôn nghĩ bố mẹ ly hôn vì không còn yêu nhau.
Giờ mới biết là vì cả hai đều không chịu lùi bước.
Nhưng giờ nhìn bố bên giường mẹ, tôi biết ông sẽ là người lùi bước trước.
【Vợ gầy đi vì mệt rồi, đau lòng quá.】
Khương Thời cúi đầu đứng cạnh tôi, tôi kéo anh ra ngoài.
Mẹ đã qua cơn nguy kịch tỉnh lại.
Giờ có bố chăm sóc, không có việc gì lớn.
Nên tôi sẽ dẫn Khương Thời đi ăn chút gì đó.
Anh gầy đi nhiều hơn tôi.
【Hu hu, vợ gọi món mình thích, cảm động quá đi.】
Tôi gọi thêm vài món anh thích.
【Nhưng vợ không tiêu tiền của mình, hu hu.】
Ôi, tưởng anh chàng sẽ tiếp tục cảm động chứ.
Mẹ tôi bệnh nằm viện tốn rất nhiều tiền, tôi không dùng tiền của hai cụ.
Dĩ nhiên cũng không dùng tiền của Khương Thời.
Gai xương rồng
Vì thế giấc mơ mua nhà của tôi phải hoãn lại vài năm, lẽ ra tôi mới là người nên khóc hu hu chứ?
【Ví tiền vợ rỗng rồi, mình phải giúp cô ấy.】
Hả? Giúp thế nào?
"Lộc Ngữ."
"Ừm?"
"Anh dạy em chơi chứng khoán nhé?"
Khương Thời quả nhiên là đại tổng giám đốc, chẳng bao lâu tiền tôi kiếm lại được.
Mua một căn nhà xinh xắn.
Tối hôm nhận giấy chứng nhận, tôi hôn anh một cái: "Cảm ơn anh, Khương Thời."
Mặt anh đỏ bừng.
Nội tâm là thế này:
【Ầm ầm, vợ hôn mình rồi.】