Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14-15-16

Tôi không muốn đi theo vết xe đổ của bố mẹ, tôi muốn cùng Khương Thời có một cuộc hôn nhân nồng nhiệt.

Nhưng tôi muốn Khương Thời tỏ tình trước, bây giờ không phải đang thịnh hành kiểu "câu dẫn" sao?

Tôi cũng làm được.

Tối nay tôi tắm xong, mặc chiếc váy ngủ dây đen mua cùng bạn thân.

Còn học theo trên mạng tạo dáng quyến rũ.

Nhưng Khương Thời bước ra từ phòng tắm lặng lẽ kéo chăn lên nằm xuống.

【Hu hu, suýt nữa thì bị vợ phát hiện "nó" đứng lên rồi.】

Chiêu này không được thì đổi chiêu khác.

Khi anh nấu ăn, tôi cố ý đến gần.

Bề ngoài là giúp đỡ, thực chất là thỉnh thoảng chạm vào người anh.

Suốt quá trình nấu ăn, tai anh luôn đỏ ửng.

【Chụt chụt, lại được áp sát vợ.】

Sắp ba mươi rồi mà còn ngây thơ thế này, Khương Thời chắc là độc nhất vô nhị.

Nhưng có thể thỏa mãn sở thích của tôi, vì anh ngại ngùng trông rất dễ thương.

 

Lần trên giường đó tôi vẫn canh cánh.

Nên giờ nghỉ trưa ở công ty, tôi nhân cơ hội hành động.

Phòng Khương Thời có một phòng nghỉ, bên trong có giường đơn và ghế sofa.

Bình thường tôi ngủ ghế sofa vì kích thước vừa vặn.

Nhưng hôm nay tôi muốn phá rối.

"Khương Thời, ngủ ghế sofa khó chịu quá." Tôi làm nũng một cách đáng thương.

Khương Thời ngây người: "À, vậy anh ngủ ghế sofa vậy."

【Hu hu, mình ngốc quá, lại để vợ chịu thiệt.】

Không được thế.

"Anh cao thế kia, sao ngủ ghế sofa được."

"Em không buồn ngủ đâu."

Tôi nằm trên giường vỗ vỗ bên cạnh: "Nào, ngủ cùng đi."

【Chụt chụt, vợ cho mình ngủ cùng.】

Tai anh đỏ ửng leo lên giường.

Chiếc giường này ngủ hai người cũng được, chỉ là sẽ phải áp sát nhau.

Vừa đúng mục đích của tôi.

Tim anh đập nhanh quá.

Nhưng tôi không thỏa mãn, kéo anh lên giường không chỉ để ôm ấp đơn thuần.

Tôi muốn như trong tiểu thuyết, cựa quậy lung tung.

Quả nhiên.

【Hu hu, vợ đừng động đậy nữa.】

【Vợ ơi, anh sắp nổ tung rồi.】

"Khương Thời, tối nay chúng ta ra ngoài ăn nhé?" Tôi cố ý nói sát tai anh.

Giọng anh khàn khàn: "Được."

【Hu hu, có phải anh nấu ăn không ngon không?】

【Người ta nói muốn giữ lấy trái tim ai, trước hết phải giữ lấy dạ dày họ.】

【Làm sao đây?】

"Muốn đổi khẩu vị thôi." Tôi an ủi anh.

【À à, vợ chỉ muốn đổi khẩu vị.】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

【Quả nhiên là chán mình rồi.】

Tôi: ... Diễn nhiều thật.

Cùng anh ăn tối bên ngoài, mục đích tất nhiên là tìm cảm giác mạnh.

Hai chúng tôi tan làm là thẳng đến nhà hàng, đều mặc vest.

Toát lên vẻ đẹp kiềm chế dục vọng.

Dưới bàn ăn, tôi duỗi chân, "vô tình" chạm vào chân anh.

【Ch tiệt! Vợ chạm vào chân mình!】

Tôi phớt lờ sự kinh ngạc của anh, nhấp một ngụm sữa chua.

Sữa chua dính trên môi, tôi thè lưỡi l.i.ế.m sạch.

Mục đích chính là câu dẫn đàn ông.

【Hu hu, làm sao đây?】

【Muốn hôn vợ quá.】

Được rồi, mục đích của tôi đã đạt được.

Mải mê câu dẫn anh, không phát hiện anh uống nhiều rượu hoa quả thế.

Đến khi phát hiện thì anh chàng đã say rồi.

Biết làm sao được, rượu hoa quả hậu vị mạnh quá.

"Hu hu, vợ ôm nào." Anh làm nũng.

Tôi ôm anh, xoa xoa đầu anh.

Nói thật, tóc anh khá mềm.

Anh lại dụi đầu vào lòng bàn tay tôi.

Khương Thời khi say rất chân thật.

Về chuyện tại sao anh lại ẩn tình đến thế, tôi cũng từng tò mò.

Không vì gì khác, bẩm sinh đấy.

Khi gọi video cho bố mẹ ở nước ngoài, tôi hỏi Khương Thời hồi nhỏ thế nào.

"Tiểu Thời hồi nhỏ là vậy đó, lạnh lùng lắm."

Ừ, tôi hiểu rồi.

"Đồ ẩn tình." Tôi véo má anh.

Anh gục đầu lên vai tôi: "Vợ ơi, vợ ơi~"

"Muốn hun hun." Anh đòi hỏi.

Tôi hôn lên má anh.

"Còn đây nữa." Anh chỉ vào môi mình.

Tôi thừa nhận, anh trông rất dễ hôn.

Nhưng tôi tuyệt đối không trao nụ hôn đầu trong tình huống này!

"Hu hu, vợ không hun mình."

"Có phải vợ không thích mình không?"

"Ối ối."

Cô phục vụ bưng đồ vào nhìn chúng tôi với ánh mắt khó hiểu.

Có lẽ cô ấy không hiểu nổi, rượu sao có thể biến một người khác biệt đến thế.

Tôi ôm mặt anh dịu dàng dụ dỗ: "A Thời ngoan, nói cho vợ nghe anh có thích vợ không?"

"Thích, thích vợ lắm."

"Vợ là ai?"

"Lộc Tiểu Ngữ."

Nói xong anh nhìn tôi chằm chằm: "Vợ ơi, anh thực sự rất thích vợ."

Gai xương rồng

"Ừm, em cũng thích anh." Tôi nói.