Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

20.

Góc nhìn Dương Tiến Quân

Tôi bị nhiễm virus zombie khi đang lái xe đến nhà vợ cũ của mình.

Tôi biến thành zombie, ngày nào cũng ngồi xổm trước cửa nhà cô ấy.

May mắn là tôi to con, zombie đến một con tôi đánh một con, dần dần không còn ai dám đến nữa.

Ly hôn một năm rồi, tôi vẫn không thể buông bỏ cô ấy.

Sau khi ly hôn, không biết tại sao cô ấy vẫn luôn sống trong căn nhà mà chúng tôi vừa mới cưới.

Chuyện này tôi cũng là từ gái rượu của tôi mà biết.

Đến nơi, tôi phát hiện, cô ấy vẫn khỏe mạnh, ở cùng gái rượu của tôi.

Cái tên họ Từ kia vậy mà không ở cùng cô ấy.

Tôi còn nhớ một năm trước.

Tôi đi công tác về sớm hơn một ngày, nghĩ rằng về nhà sớm một chút, cô ấy ngày nào cũng gọi đồ ăn ngoài tôi cũng không yên tâm.

Em vợ tôi còn trêu chọc tôi nói, đừng về sớm như vậy kẻo thấy những chuyện không nên thấy.

Tôi mắng nó một câu.

Nhưng không ngờ nó lại nói đúng phóc.

Tôi xách túi lớn túi nhỏ mang đồ về nhà, bên trong toàn là những thứ cô ấy thích ăn.

Tôi nghĩ cô ấy chắc chắn sẽ rất vui.

Không ngờ về nhà đẩy cửa ra lại nghe thấy tiếng nước từ phòng ngủ vọng ra, ngay sau đó, một người đàn ông quấn khăn tắm bước ra từ phòng ngủ của tôi.

Người đàn ông này tôi quen, hắn ta là hàng xóm của chúng tôi.

Học giả xuất chúng, thích làm thơ, ngâm thơ vịnh trăng.

Tôi là một kẻ cục cằn, không hiểu được tâm tư phụ nữ tinh tế như kim.

Không biết lãng mạn.

Cô ấy đôi khi làm nũng với tôi, tôi đẩy cô ấy ra, nói đừng làm phiền lão tử, lão tử phải nấu cơm.

Tôi không biết nên tặng hoa gì, ai cũng tặng hoa hồng, tôi thấy tục tĩu.

Thế là, lần đầu tiên tặng hoa, tôi chọn đi chọn lại trong tiệm hoa, cuối cùng, phát hiện một cây cúc trắng ở góc trông rất vừa ý tôi.

Cánh hoa trắng muốt và mảnh mai, tôi thấy đặc biệt đẹp.

Tôi ôm một bó cúc trắng, tặng cho cô ấy, cô ấy mắng tôi một trận, hỏi tôi có phải đang mong thăng quan phát tài vợ c.h.ế.t sớm không.

Tôi sợ ngây người, từ đó về sau không dám tặng hoa cho cô ấy nữa.

Cái tên họ Từ khác tôi, hắn ta lãng mạn, lại còn đẹp trai hơn tôi.

Cô ấy có lẽ thích kiểu người này hơn.

Dù sao tôi từ trước đến nay không biết nói lời đường mật, không như cái tên họ Từ kia, nhìn một kẽ đất thôi cũng ánh mắt thâm tình, có thể ca ngợi một kẽ đất thành hoa.

Tôi gần như là bỏ chạy tán loạn.

Tôi say bí tỉ ba ngày, ngày thứ ba về nhà, đề nghị ly hôn với cô ấy.

Chúng tôi cứ thế ly hôn, chuyện này tôi tưởng mình sẽ mang theo xuống mồ.

Nhưng tôi vẫn đánh giá quá cao bản thân.

Gần một tháng làm zombie ở bên cô ấy.

Tôi cảm thấy cô ấy vẫn còn yêu tôi.

Cô ấy vì tôi mà khóc, vì tôi mà lo lắng, thậm chí một người khí chất cao ngạo như cô ấy, có thể vì tôi mà không chút do dự quỳ xuống trước người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khi cô ấy nói với tôi: "Dương Tiến Quân, anh khỏe lại rồi chúng ta tái hôn nhé", tôi cảm thấy chuyện cô ấy ngoại tình trước đây đã hoàn toàn không còn quan trọng nữa rồi.

Ai mà chẳng từng phạm lỗi?

Trong khoảnh khắc tôi đã tha thứ cho cô ấy.

Tôi muốn sống sót ra ngoài, cùng cô ấy sống một cuộc sống tốt đẹp.

Tôi còn phải tìm cho gái rượu của tôi một chàng rể tốt như tôi.

Tôi tỉnh lại, đã qua rất nhiều ngày.

Cô ấy đột nhiên hỏi tôi tại sao ban đầu lại ly hôn.

Tôi không muốn nhắc lại chuyện trước đây nữa, thế là tôi nói dối, tôi nói, không yêu nữa rồi.

Cô ấy nói: "Anh nói bậy."

Tôi rút một điếu thuốc.

Cô ấy nói: "Đã bảo đừng có hút thuốc."

Tôi thở dài, nói: "Cái tên họ Từ kia, tôi thấy hai người rồi."

Cô ấy trợn mắt, hỏi tôi thấy gì.

Tôi nói, thấy hắn ta trần truồng tắm trong nhà chúng ta.

Cô ấy hỏi tôi, vậy thì sao.

Tôi không nói gì nữa.

Cô ấy đột nhiên cười, nói tôi là một thằng ngốc.

Tôi nói, tôi đúng là thằng ngốc, cô cắm sừng tôi, tôi vẫn không buông được cô.

Cô ấy đá tôi một cái, tôi cảm thấy mình sắp bị cô ấy đá tan nát rồi.

Cô ấy nói cái tên họ Từ kia đến nhà chúng ta sửa ống nước.

Tôi nói tôi nghe thấy cô nói chuyện rồi.

Cô ấy hỏi tôi cô ấy nói gì.

Tôi nói cô nói, tắm xong rồi, ra ăn đi.

Cô ấy lại đá tôi một cái.

Cái mụ đàn bà này sức thật sự quá mạnh.

Cô ấy nói: "Anh ngu à, tôi nói là cái táo ấy! Táo trong táo đỏ ấy!"

Tôi sững sờ.

Cô ấy nói, anh chỉ vì chuyện này thôi sao?

Tôi đột nhiên không biết làm sao, gật đầu.

Cô ấy nói, anh đúng là thằng ngốc.

Tôi nói, tôi đúng là thằng ngốc.

Gái rượu của tôi vẫn đang hóng hớt nói, cha ơi, cha thật...

Tôi liếc nhìn cô bé một cái, cô bé rụt đầu lại không nói gì nữa.

Tôi cảm thấy đặc biệt ấm ức.

Cô ấy đột nhiên vươn người đến ôm tôi.

Cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Dương Tiến Quân, lão nương đây chính là thích cái sự ngốc nghếch này của anh."

Có gió thổi qua, lỗ chân lông run rẩy.

Tôi nhe răng cười toe toét.

-HẾT-