Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

16.

Cha tôi không biết từ đâu tìm được một sợi dây thừng thô.

Ông ấy đưa cho tôi.

Tôi hỏi ông ấy cái này dùng làm gì.

Ông ấy viết: "Buộc tay cha lại, nhỡ đâu cha lại mất tỉnh táo mà làm cái chuyện ngu ngốc tặng váy nữa."

Ông ấy viết xong còn giơ tấm bảng nhỏ lên lắc lư trước gương chiếu hậu một cái.

Tôi còn nghe thấy tiếng mẹ tôi nghiến răng rồi.

Tôi nói: "Bố à, bố nói đúng, đúng là phải buộc tay bố lại, thu cái tấm bảng nhỏ này của bố đi."

Người ta thì họa từ miệng mà ra, bố thì họa từ tay mà ra.

Cha tôi trừng mắt nhìn tôi một cái.

Làm tôi sợ không ít.

Tôi nói: "Bố à, bố bây giờ cái dạng này không thể tùy tiện trừng mắt nhìn người ta đâu biết không?"

Cha tôi hỏi tại sao.

Tôi nói, dễ làm người ta sợ c.h.ế.t lắm.

Cha tôi lại trừng mắt nhìn tôi một cái.

Ôi chao, cái ông cụ này.

Thật ra, tôi biết ông cụ này chỉ là cứng miệng thôi, làm gì có chuyện ông ấy sợ mình lại tặng váy cho mẹ tôi, ông ấy sợ mình lại mất tỉnh táo mà cắn tôi và mẹ tôi ấy chứ.

Tôi dùng dây thừng thô quấn cổ tay cha tôi lại.

Mười ngón tay của ông ấy vẫn linh hoạt.

Ông ấy viết: "Gái rượu của bố, nếu bố không trụ được nữa, con ngàn vạn lần đừng mềm lòng, con cứ lấy d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t bố là được, con c.h.é.m c.h.ế.t bố, tất cả di sản của bố đều cho con."

Nghĩ một lát, ông ấy lại thêm một câu: "Cho mẹ con một nửa cũng được."

Tôi: "..."

Tôi nói: "Con không cần di sản của bố, bố phải trụ vững đấy."

Cha tôi viết: "Cha cảm thấy cha không trụ được nữa rồi, nếu cha c.h.ế.t con có thể tìm cho cha một mộ địa phong thủy tốt không?"

Đột nhiên "quang đang" một tiếng phanh gấp.

Cắt ngang cuộc thảo luận của tôi và cha tôi về việc phân chia di sản và chọn địa điểm mộ.

Mẹ tôi nới dây an toàn, quay người lại.

Cầm chai nước khoáng đập "quang quang" một trận vào người cha tôi.

Vừa đập vừa mắng: "Lão nương đây đang lái xe mệt c.h.ế.t đi được, anh lại ở đây toàn nói lời xui xẻo, tôi nói cho anh biết Dương Tiến Quân, anh phải trụ vững đấy, nếu anh chết, tin hay không thì tùy, tôi sẽ lấy t.h.i t.h.ể của anh đi cho chó ăn!"

Tôi liếc thấy cha tôi viết trên tấm bảng nhỏ: "Cái bà đàn bà độc ác này!"

Sau đó ông ấy vừa định lật tấm bảng nhỏ cho mẹ tôi xem, ngẩng đầu lên thấy đôi mắt mẹ tôi đỏ hoe và những giọt nước mắt đang cố nén, lại lặng lẽ ôm tấm bảng nhỏ về ngực.

17.

Hôm nay là ngày thứ ba mươi kể từ khi zombie bùng phát.

Chúng tôi đã đi được hai phần ba quãng đường rồi.

Kể từ khi cha tôi nói xong việc ông ấy cảm thấy mình không trụ được nữa, không khí trong xe liền trở nên rõ ràng là không đúng.

Mẹ tôi dán mắt vào phía trước, chiếc xe chạy vút đi, mắt đỏ hoe.

Cha tôi trông có vẻ khá vui.

Tôi khẽ hỏi ông ấy, cười toe toét gì vậy.

Ông ấy lén lút viết cho tôi: "Cha thấy mẹ con hình như vẫn rất quan tâm cha."

Tôi: "..."

Bố giờ mới nhận ra à!

Tôi không muốn để ý đến cha tôi nữa, quay đầu tập trung nhìn chằm chằm những con zombie xung quanh.

Nói ra cũng lạ, khu vực này zombie đặc biệt ít.

Tôi nhìn vùng biển trước mặt, chẳng lẽ zombie sợ nước ư?

Tôi quay đầu nhìn cha tôi, ông ấy vẫn đang cười toe toét.

Tôi hỏi ông ấy, sao khu vực này zombie lại ít thế.

Cha tôi viết, zombie sợ nước.

Tôi nói vậy sao bố không sợ.

Cha tôi viết, niềm vui đã át đi nỗi sợ hãi của cha.

Tôi: "..."

Sau khi lái xe qua vùng biển này, sắc mặt cha tôi trở nên đặc biệt xanh xao.

Tôi vỗ vỗ mặt cha tôi, tôi nói: "Bố à, bố cố gắng một chút, chúng ta sắp đến rồi."

Cha tôi gật đầu.

Mẹ tôi nói, còn nửa tiếng nữa là đến.

Tôi nắm lấy bàn tay gầy trơ xương của cha tôi.

Tôi nói: "Bố à, bố ngàn vạn lần đừng có làm hỏng việc vào lúc quan trọng đấy."

Cha tôi run rẩy viết: "Yên tâm đi, cha có thể giống con sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi: "..."

Xúc phạm cá nhân à!

Thôi vậy, nhìn ông ấy thảm như bây giờ thì tôi không chấp nhặt nữa.

Tôi nói: "Bố à, con tin bố, bố chắc chắn sẽ không làm hỏng việc đâu!"

Sau đó, cha tôi dùng hành động thực tế của mình tát tôi một cái thật vang dội.

18.

Sau bao khó khăn...

Hình như cũng không phải.

Thôi vậy, tóm lại là ngay khi chúng tôi vừa đến Viện Khoa học Kỹ thuật.

Cha tôi không hề do dự một giây nào, ông ấy... rơi vào trạng thái điên loạn rồi...

Anh chàng đẹp trai cầm s.ú.n.g ở cửa viện nghiên cứu đều sợ ngây người.

Tôi dường như có thể nghe thấy lời độc thoại nội tâm của anh ta: "Ba người này tôi nên b.ắ.n ai trước đây?"

Cha tôi nhe nanh vuốt, lao về phía anh chàng đẹp trai đang cầm súng.

Tôi và mẹ tôi ôm chặt lấy ông ấy.

Tôi nói: "Bố à, sao bố không biết giữ thể diện gì hết vậy!"

Anh chàng đẹp trai chĩa s.ú.n.g vào cha tôi định bắn.

Mẹ tôi cuống lên.

Phịch một cái quỳ xuống trước mặt anh ta.

"Đừng nổ súng!” Bà ấy nói.

Anh chàng đẹp trai ngây người.

Tôi cũng ngây người.

Cha tôi nhìn thấy đột nhiên bất động...

Tiếp đó, cha tôi phát ra tiếng nức nở từ miệng.

"Hú hú hú."

Mẹ tôi vội vàng chỉ vào cha tôi rồi nói với anh chàng đẹp trai: "Anh xem! Anh ấy khóc rồi! Đừng nổ súng! Chúng tôi là người tốt!"

Anh chàng đẹp trai từ từ hạ s.ú.n.g xuống...

Cha tôi xông tới ôm lấy mẹ tôi khóc òa lên.

19.

Sau khi anh chàng đẹp trai gọi điện báo cáo tình hình với viện nghiên cứu, chúng tôi được phép vào.

Người của viện nghiên cứu đã tiến hành một loạt kiểm tra cơ thể cha tôi.

Sau đó đẩy cha tôi vào phòng phẫu thuật.

Trước khi vào phòng phẫu thuật, bác sĩ nói với tôi và mẹ tôi rằng tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật không cao, chỉ có mười phần trăm.

Rất có thể cha tôi vào đó rồi sẽ không ra được nữa.

Mẹ tôi, khi cha tôi vào phòng phẫu thuật, đã khẽ thì thầm một câu vào tai cha tôi.

Mắt cha tôi trợn tròn.

Tôi hỏi mẹ tôi đã nói gì.

Mẹ tôi nói bí mật.

Trong quá trình phẫu thuật, tôi toàn thân đổ mồ hôi lạnh, hận không thể người đang phẫu thuật bên trong là tôi.

Mẹ tôi dựa vào tường chơi điện thoại.

Tôi lại gần, thấy mẹ tôi đang chơi Đấu địa chủ.

12 vạn đậu – người chơi đại gia.

Tôi hỏi mẹ tôi, không lo lắng sao?

Mẹ tôi nói không lo lắng.

Tay không ngừng nghỉ, ra một tứ quý.

Tôi: "..."

Ca phẫu thuật diễn ra rất rất lâu.

Đến khi cha tôi ra ngoài, đậu của mẹ tôi đã thua sạch.

12 vạn đậu, thua sạch cũng là một kỳ tích.

Chắc không thắng ván nào cả.

Cha tôi được đưa vào phòng hồi sức tích cực.

Mười hai giờ sau, bác sĩ cho phép chúng tôi vào thăm.

Tôi và mẹ tôi đeo khẩu trang bước vào phòng hồi sức tích cực.

Ánh nắng chiếu lên mặt cha tôi.

Sắc xanh xao trên khuôn mặt ông ấy đã nhạt đi phân nửa.

Cả người toát lên sức sống tràn trề.

Câu đầu tiên ông ấy mở mắt nói.

Hỏi mẹ tôi: "Lời cô nói về việc tái hôn... còn tính không?"

Mẹ tôi mặc chiếc váy trắng, cười tươi như cô gái mười tám tuổi.