Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi rùng mình, con zombie này sao tôi lại có cảm giác hắn ta có thể nghe thấy lời tôi nói? Hơn nữa, còn có thể hiểu nữa chứ?

Nghe thấy lời tôi nói thì không có gì lạ, dù sao cái cửa gỗ mỏng manh này cách âm tốt đến mức tôi có thể phân biệt được người đi qua là ông Vương hàng xóm hay bà Lý ở tầng trên, nhưng, hiểu ư? Chắc là không thể đâu nhỉ.

Tôi lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ đó.

Đúng lúc này, bụng tôi kêu ầm ĩ.

Mẹ tôi khựng người lại một chút, nói, hay là bóc một cái nồi tự sôi ra ăn đi.

Tôi lắc đầu, tôi nói, mẹ ơi, chúng ta chơi một trò chơi đi.

Mẹ tôi nói tôi đói đến ngớ ngẩn rồi.

Tôi kéo mẹ đang định đứng dậy trở lại ghế sofa, mở lời: "Trò chơi này tên là phương pháp no bụng tinh thần, mẹ nhắm mắt lại và cùng con tưởng tượng nào."

Mẹ tôi nhìn tôi với vẻ mặt như nhìn thằng ngốc, nhưng dưới sự thuyết phục hết lời của tôi, bà ấy ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

"Bây giờ, hãy tưởng tượng chúng ta đến siêu thị Walmart lớn. Chúng ta bước vào siêu thị, OK, anh chàng nhân viên hướng dẫn nhiệt tình chào hỏi chúng ta, một cô gái xinh đẹp đi ngang qua còn nháy mắt với con... Ơ! Mẹ đánh con làm gì! ... Khụ khụ, quay lại chủ đề chính nào, thanh long, mẹ thích ăn mấy quả. Mấy thứ thiết yếu phải lấy một ít... Oa! Khu đồ ngọt! Con thích lắm, còn có món chân giò to đùng của con nữa!"

Nước miếng vì đói chảy ra từ khóe miệng tôi.

Mẹ tôi một cước đá tôi trở về thực tại.

"Đừng có nói nữa, càng nói càng đói."

"..."

6.

Hôm nay là ngày thứ mười một kể từ khi zombie bùng phát.

Có người gõ cửa gỗ mỏng manh nhà tôi.

Làm tôi sợ hết hồn.

Có thể gõ cửa chắc chắn không phải zombie, mà là người sống.

Có phải có người gặp nạn cầu cứu không?

Tôi nhanh chóng bước đến cửa, ghé mắt vào lỗ mèo nhìn.

Bên ngoài không có ai.

Trống rỗng, thậm chí ngay cả con zombie béo thường xuyên lảng vảng trước cửa cũng không có ở đó.

Tôi dịch ghế sofa ra, cẩn thận mở một khe cửa.

Mở cửa, vậy mà lại phát hiện trước cửa có một cái túi ni lông khổng lồ.

Trên đó có logo Walmart, bên trong phình to chứa rất nhiều thực phẩm.

Mắt tôi trợn tròn, đây là... thần tiên hiển linh ư?

Trong lòng một trận cuồng hỷ, không kịp nghĩ nhiều, tôi kéo cái túi ni lông khổng lồ này vào nhà.

Tôi ba chân bốn cẳng, mở cái túi ni lông ra.

Bên trong chứa rất nhiều mì khô, một túi gạo và hơn mười quả trứng.

Đó vẫn chưa là gì, vậy mà còn có... năm quả thanh long?

Mẹ tôi nghe tiếng liền đi đến.

Hai mẹ con tôi nhìn núi đồ ăn nhỏ này mà há hốc mồm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Đâu... đâu ra vậy?"

"Cửa... cửa ra vào."

Hai mẹ con tôi đều lắp bắp.

Miếng bánh từ trên trời rơi xuống này khiến hai mẹ con tôi khá bối rối, không biết phải làm sao.

Là vật tư ư?

Không thể nào, vật tư lại được phân phát chính xác đến thế ư? Lại còn biết mẹ tôi thích ăn thanh long nữa?

Hàng xóm?

Càng không thể, xung quanh chúng tôi toàn là người già yếu tàn tật, tự bảo vệ được mình đã là tốt lắm rồi.

Cuối cùng, chúng tôi quy kết rằng, bánh từ trên trời rơi xuống, Bồ Tát hiển linh rồi.

Nhưng điều hai mẹ con tôi không ngờ là, mấy ngày sau đó, liên tục có đồ vật xuất hiện trước cửa nhà tôi.

Ngày thứ mười hai kể từ khi zombie bùng phát.

Tôi và mẹ tôi ngồi trên ghế sofa tán gẫu.

Mẹ tôi nói một câu, bụng đau.

Ngày hôm sau, trước cửa nhà liền xuất hiện kỷ tử, táo đỏ, còn có cả một hộp yến sào nữa?

Ngày thứ mười bốn kể từ khi zombie bùng phát.

Hôm nay mẹ tôi có vẻ rất khó tính.

Một buổi sáng, đã chửi tám câu "mẹ kiếp" rồi.

Nói chung tần suất mẹ tôi chửi "mẹ kiếp" là ba câu mỗi ngày.

Một buổi sáng chửi tám lần, tôi thấy bà ấy là phải đi đường vòng.

Ngày thứ mười lăm kể từ khi zombie bùng phát.

Trước cửa nhà tôi xuất hiện đủ loại băng vệ sinh.

Ngày thứ mười sáu kể từ khi zombie bùng phát.

Mẹ tôi nói thật nóng.

Ngày hôm sau.

Đến... đến điện rồi ư?

Trong khi cả khu dân cư mất điện, nhà tôi lại có điện ư?

Mở điều hòa.

Mát lạnh thấu xương.

Ngày thứ mười tám kể từ khi zombie bùng phát.

Tôi chắp hai tay lại, vô cùng thành kính.

Tôi nói, con muốn gặm một cái chân giò.

Ngày hôm sau.

Không có động tĩnh gì...

Mẹ kiếp.