Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Hôm nay là ngày thứ hai mươi kể từ khi zombie bùng phát.
Dượng cả gọi điện đến.
Hỏi tôi và mẹ tôi còn khỏe không.
Tôi nói vẫn ổn, còn sống sót.
Dượng cả nói đừng lo, mấy ngày nữa lực lượng cứu hộ chắc sẽ đến khu của chúng tôi.
Quốc gia hiện đang cứu hộ từng khu một.
Dượng cả là họ hàng bên cha tôi, cứ ở đây nói chuyện phiếm với tôi mãi.
Hỏi vòng vo chuyện của cha tôi.
Ông ấy hỏi tôi có biết cha tôi gần đây thế nào không.
Tôi nhớ lại câu nói "Anh đang ở cùng bạn gái hiện tại, không có chuyện gì, không cần lo."
Chỉ cảm thấy giận không thể phát tiết ra được.
Tôi nói, cha tôi bây giờ đang có ngọc mềm thơm vây quanh, làm gì có thời gian để ý đến tôi.
Dượng cả giật mình, hỏi tôi, ngọc gì, thơm gì.
Dượng cả và cha tôi chí cốt, không có việc gì là lại tụ tập cùng nhau để trao đổi kinh nghiệm nấu nướng, ông ấy lại không biết cái gì thơm, cái gì ngọc ư?
"Cha cháu tìm tình mới rồi, một người họ Thẩm, dượng không biết sao?"
"Sao chú lại không biết cha con tìm tình mới được, trước khi zombie bùng phát, ông ấy còn khóc lên khóc xuống ở nhà chú đây này."
"Cha cháu khóc lên khóc xuống á?"
Dượng cả giật mình nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng chuyển chủ đề.
"Không phải, chú không liên lạc được với cha con, khu mà cha con ở đã được nhân viên cứu hộ tìm kiếm toàn bộ rồi. Những người sống sót đã được chuyển đến khu vực an toàn, chú không thấy cha con đâu cả!"
Sao lại thế được?
"Chú gọi điện đây là muốn hỏi cha con có ở cùng các con không? Xem ra cha con cũng không ở cùng các con, chẳng lẽ cha con có chuyện gì rồi..."
Sau khi cúp điện thoại của Dượng cả.
Trong lòng tôi dấy lên một nỗi bất an.
Dượng cả không biết sự tồn tại của dì Thẩm, sao lại thế được chứ.
Cha tôi giấu quỹ đen ở đâu, ông ấy đều biết hết.
Tôi nhớ lại lần trước tôi gọi điện cho cha, cha tôi đã cúp máy.
Bây giờ nghĩ lại, tại sao ông ấy lại cúp máy của tôi chứ?
Có phải vì... ông ấy gặp nguy hiểm rồi không.
Tôi càng nghĩ càng sợ.
Lấy điện thoại ra, một lần nữa bấm số của cha tôi.
Tôi siết chặt điện thoại, các ngón tay trắng bệch.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Đúng lúc tôi nín thở chờ đợi, bên ngoài cửa vang lên tiếng chuông.
"Chân trời bao la..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi giật nảy mình bật dậy khỏi ghế sofa.
Đây không phải là nhạc chuông của cha tôi sao?
Qua lỗ mèo, tôi thấy con zombie béo đó đang ở ngoài cửa nhà tôi.
Hắn ta hoảng loạn cúp điện thoại, ngay sau đó, điện thoại của tôi báo "Đối phương đang bận..."
Mẹ kiếp...
Tôi hoảng rồi.
Ngay lúc đó, đầu óc tôi trống rỗng, hành động hoàn toàn là theo bản năng.
Tôi mở cửa.
Con zombie béo nhìn thấy tôi, điện thoại rơi xuống, không thèm để ý đến điện thoại của mình mà quay đầu bỏ chạy.
Tôi đứng ở cửa.
Tất cả những chuyện xảy ra mấy ngày nay, những điều không hợp lý, trong nháy mắt, dường như đều được giải thích rõ ràng.
Đồ ăn đột nhiên xuất hiện, hành lang sạch sẽ không mùi, điện được cấp trở lại...
Con zombie béo trước mắt dần trùng khớp với bóng dáng quen thuộc kia.
Tôi khóc.
Hướng về bóng lưng đó mà gọi:
"Bố!"
Bóng lưng của con zombie béo khựng lại, bước chân chậm dần.
8.
Gặp được cha, tôi không biết nên vui hay nên buồn.
Tôi muốn xông lên, cho ông ấy một cái ôm gấu.
Nhưng tôi nhìn thấy ông ấy thật sự sợ đến run cả chân.
Chiếc áo Chanel của cha tôi bị xé toạc mấy lỗ, rách rưới treo trên người ông ấy.
Làm zombie thì ăn uống không tốt, bụng ông ấy không còn tròn như trước nữa, hơn nữa còn xanh mét.
Trước đây ngón tay ông ấy từng ngón một mập ú, bây giờ thì như chân gà, da dính chặt vào thịt.
Khuôn mặt ông ấy càng đáng sợ hơn, gò má lồi ra, má hóp vào, nhãn cầu lồi ra chỉ còn tròng trắng.
Cả khuôn mặt xanh mét, môi thì thâm tím.
Ai cũng nói, người biến thành zombie thì hoàn toàn không có ý thức của mình, nhưng tại sao cha tôi, ngoài việc trông giống zombie và không thể nói chuyện ra, thì mọi thứ khác đều giống hệt lúc còn sống.
Ông ấy vẫn thích hút t.h.u.ố.c lá Hua Zi.
Thân hình mập ú của ông ấy ngồi xổm ở góc tường, rít một hơi thuốc, khói liền bốc ra từ nhãn cầu của ông ấy.
Thấy ông ấy như vậy, tôi đặc biệt xót xa.
Nhưng vì được thừa hưởng tính cách đanh đá của mẹ, tôi không kìm được mở miệng châm chọc: "Bố à, không ở cùng dì Thẩm nữa à?"
Cha tôi mở miệng: "A nha~ a nha~"
Ông ấy không thể nói chuyện được nữa.
Hốc mắt tôi nóng lên.
Quay đầu đi.
Cả hai chúng tôi đều không nói gì nữa.