Tại buổi tiệc, Lục Thâm như một con sói hoang cảnh giác, chỉ cần có sinh vật giống cái lại gần – dù chỉ là một con mèo cái – anh ta cũng như lâm đại địch.
Tôi đang ăn bánh ngọt, anh ta kéo tôi: “Mau giúp tôi chắn lại, tiểu thư nhà họ Trình đang đi tới!”
Tôi đang chiến đấu với miếng bò bít tết, anh ta lại lôi tôi: “Đừng ăn nữa, tổng giám đốc của An Sinh tới rồi, mau chắn giúp tôi!”
…
Hóa ra tối nay tôi kiêm nhiều vai vậy à, không chỉ là bạn gái đi cùng mà còn là vệ sĩ?
Tôi trợn mắt: “Đại ca, có muốn giải quyết dứt điểm không?”
“Gì cơ?”
Anh ta còn chưa kịp phản ứng, tôi đã kéo anh ta lại gần, kiễng chân hôn lên môi anh.
Thế giới lập tức yên tĩnh.
Lục Thâm, người lúc nào cũng lạnh lùng như băng, mồm mép độc địa như rắn tre, vậy mà môi lại mềm mại dịu dàng như kẹo bông gòn.
Tôi rời khỏi môi anh ta, vẫn còn chưa thấy đã, vỗ vỗ vai anh: “Cách này được đấy chứ? Bây giờ lũ yêu ma quỷ quái đều biến hết rồi, tôi có thể đi vệ sinh chưa?”
Anh ta vẫn đứng yên như tượng sáp.
Tôi đi vệ sinh xong quay lại, anh ta vẫn cầm ly sâm panh đứng yên một chỗ như tượng.
Tôi chọc anh ta – không phản ứng.
Chửi anh ta – không động đậy.
Đấm anh ta – không chống cự.
Tôi gọi điện cho Tiểu Mạnh: “Xong đời rồi, sếp anh bị đứt điện rồi.”
Tiểu Mạnh: “……”
Người ta thì uống rượu mới say bất tỉnh.
Còn Lục Thâm thì bị tôi hôn một cái, liền say luôn tại chỗ.
Tôi với Tiểu Mạnh vất vả lắm mới khiêng được anh ta lên giường, Tiểu Mạnh hoàn thành nhiệm vụ liền rút lui, để tôi ở lại chăm anh ta tiếp.
Tôi giúp anh ta cởi giày, tất, áo khoác, tháo cà vạt, đến quần thì hơi lưỡng lự.
Tôi làm vậy… có hơi lưu manh quá không?
Lưu manh gì chứ, nếu lát nữa anh ta mắc tiểu, mà không kéo được khóa quần, lỡ tè ra quần thì không phải xã hội chết à?
Mà nếu anh ta xã hội chết, chắc chắn sẽ dằn vặt tôi.
Nghĩ vậy, tôi đưa tay kéo khóa quần anh ta, vừa mới đụng vào thì anh ta đã nắm chặt tay tôi lại.
Bàn tay anh ta nắm lấy tay tôi, gân xanh nổi lên, quyến rũ chết người.
Lần đầu tiên trong đời, tôi dùng từ “gợi tình” để hình dung tay của một người đàn ông.
Đẹp đến mê hồn.
Tôi nuốt nước bọt.
Anh ta chầm chậm mở mắt, hàng mi khẽ run, môi mỏng khẽ mấp máy: “Cô định làm gì?”
“Cởi quần cho anh chứ gì nữa.” Tôi vẫn tiếp tục hành động.
Anh ta đột nhiên bật dậy, chuyển từ bị động sang chủ động, nhào đến đè tôi xuống giường, trong chớp mắt trời đất đảo lộn, tôi ở dưới, anh ta ở trên.
Anh ta cúi xuống, từng chút một tiến lại gần tôi.
Tôi lập tức đưa tay chống vào ngực anh, ngăn anh tới gần: “Đại ca, bình tĩnh nào.”
“Tôi muốn thử lại.” Anh ta thì thầm, ánh mắt nghiêm túc chân thành.
“Thử cái gì?”
Anh ta rất thật thà: “Cảm giác bị điện giật ấy.”
Gì cơ?
Còn chưa kịp tiêu hóa xong, anh ta đã cúi đầu, như chim nhỏ mổ nước, nhẹ nhàng chạm vào môi tôi một cái.
Rất nhẹ, rất dịu, như kẹo bông chạm vào mây, nhưng trong lòng tôi lại như vụ nổ sao neutron, thiên hà vỡ vụn, tôi cũng như vì sao rơi rụng khắp vũ trụ, bay bổng đến mức không thể chạm đất.
Tôi từng viết không biết bao nhiêu tiểu thuyết ngôn tình, nhưng chưa từng trải qua cảm giác gọi là yêu.
Tôi từng sáng tác bao nhiêu cặp đôi yêu hận đan xen, hoặc ngọt ngào nhẹ nhàng, nhưng chưa bao giờ thật sự cảm nhận được.
Vậy mà giờ đây, tôi cảm thấy tim đập thình thịch, tay chân run rẩy, đầu óc trống rỗng.
Lục Thâm đột nhiên mỉm cười.
Nụ cười ấy như ngàn đóa lê nở rộ trong mùa xuân.
Khiến cả người tôi như bị nụ cười ấy cuốn đi mất.
Sau khi hôn xong, anh ta cũng không làm gì thêm, gối đầu lên ngực tôi, ngủ mất tiêu.
Nhìn gương mặt ngủ ngoan ngoãn của anh ta, tôi phải cố gắng kiềm chế cơn giận muốn đấm một cú.
Mặt đẹp thế này, thật sự không nỡ ra tay.
Nghiện trai đẹp đúng là chết người mà.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện