Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Tiểu Mạnh cũng ghê đấy chứ, tìm được diễn viên… nhìn cũng ngon mắt thật.

Lục Thâm thì như mù, cứ thế đi thẳng qua.

Tôi vội kéo anh ta lại: “Đại ca, anh không thấy trước mặt mình đang có một người sống sờ sờ à?”

Anh ta cúi đầu liếc cô gái dưới đất một cái, cau mày: “Cô… tránh ra, cản đường rồi.”

Tôi muốn ngất.

Cô gái bối rối nhìn tôi, như thể đang hỏi có nên tiếp tục diễn không.

Tôi dùng ánh mắt ra hiệu: “Cát-xê cao đấy, cố gắng lên.”

Cô ấy lập tức lấy lại tinh thần, nhào tới ôm lấy chân Lục Thâm: “Anh ơi, em không nơi nương tựa, anh có thể cho em ở nhờ một thời gian không?”

Suýt nữa thì Lục Thâm đá cô ấy văng vào tường, chắc chắn sẽ không cạy xuống được.

Cuối cùng, tôi là người lái xe, cô gái ngồi ghế sau.

Lục Thâm ngồi ghế phụ, mặt đen hơn đáy nồi trong hố phân.

“Anh cười cái đi, đừng dọa cô bé.”

Anh ta liếc xéo tôi: “Cô tưởng mình đang viết tiểu thuyết à? Gặp chuyện không tìm chú công an mà đến tìm tôi?”

“Cô ấy nói là cãi nhau với gia đình, tìm công an thì ba mẹ sẽ biết ngay. Rõ ràng là có tâm sự, mà chúng ta đã thấy rồi thì nên có lòng tốt ra tay giúp đỡ chứ.”

“Vậy cô tự đi mà giúp, đừng lôi cô ta về nhà tôi.”

Tôi trừng mắt: “Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng có ai đó dùng thủ đoạn khiến tôi không còn nhà mà về rồi còn gì.”

Lục Thâm hắng giọng ngượng ngùng: “Nhưng cô biết là tôi sợ phụ nữ mà…”

“Yên tâm, tôi sẽ không để cô ấy lại gần anh.” Tôi vỗ ngực đảm bảo.

Nhưng tôi quên mất một chuyện…

Lời hứa của tôi, từ trước đến giờ chưa từng đáng tin.

Tôi dẫn cô bé vào tắm rửa, thay đồ. Cô ấy nắm tay tôi, chờ khen ngợi: “Chị Tiểu Ngôn, chị thấy em diễn có được không?”

Tôi động viên: “Rất tuyệt, có khả năng tranh giải Nữ chính xuất sắc nhất Oscar luôn.”

Chính câu nói này khiến cô bé diễn hơi quá đà.

Đêm hôm đó, tôi còn đang ngủ say trên giường thì nghe tiếng ầm ầm vang dội từ phòng bên.

Tôi còn tưởng động đất, bật dậy chạy ra ngoài.

Chạy được nửa đường thì nghe thấy tiếng quát giận dữ: “Cút ra ngoài cho tôi!”

Không phải giọng Lục Thâm sao?

Tiếp theo là tiếng cô gái khóc nức nở: “Anh Lục Thâm…”

Tiếng đầu nghe còn tội nghiệp, nhưng tiếng thứ hai thì bắt đầu kỳ lạ: “A… anh Lục Thâm~!”

Tôi cứ tưởng trong phòng đang diễn ra chuyện không hợp lứa tuổi, nghĩ bụng: Lục Thâm cũng bản lĩnh đấy chứ, miệng thì nói sợ phụ nữ, thân thể thì thật thành thật.

Nhưng nghĩ vậy xong, tôi lại càng thấy khó chịu, muốn đánh anh ta một trận.

Chua chát như vừa uống giấm để lâu năm.

“Chị ơi, mau gọi 120!” Cô bé như đạn pháo lao ra.

Suốt 26 năm cuộc đời, lần đầu tiên tôi gặp người bị chọc đến ngất xỉu thật sự.

Lục Thâm tỉnh lại, tôi chột dạ vô cùng.

Tất cả là do bạn thân tôi xúi bậy.

“Anh tỉnh rồi à, có khát nước không, để tôi rót cho ly nhé?”

Anh ta không thèm để ý.

“Hay là ăn chút trái cây nhé, anh muốn ăn gì, tôi gọt cho?”

Anh ta vẫn ngó lơ.

“Hay để tôi bóp vai cho anh nhé?”

Tôi vừa đưa tay ra thì anh ta hất ra, mặt lạnh như tiền: “Đừng chạm vào tôi.”

Xem ra là giận thật rồi.

Tôi vội vàng xoa dịu.

“Tôi thừa nhận chuyện này là do tôi không suy nghĩ kỹ, nhưng tôi cũng chỉ muốn giúp anh mau khỏi chứng sợ phụ nữ thôi. Anh cũng 31 tuổi rồi, cứ thế này thì đến bao giờ mới có thể làm bố chứ?”

Tôi kéo ghế ngồi trước mặt anh ta, nghiêm túc: “Thật ra con gái rất dễ thương, tiếp xúc sâu hơn rồi anh sẽ thấy, vừa mềm vừa ngọt, lại còn biết làm nũng, anh không thấy rung động sao?”

Anh ta nhìn tôi chăm chú, yết hầu khẽ động.

Thấy anh ta có vẻ lung lay, tôi tiếp tục dụ dỗ.

“Anh thử nghĩ xem, cưới một cô gái ngoan ngoãn đáng yêu, sáng sớm cô ấy rúc vào lòng anh, mềm mại gọi 'ông xã', làm bữa sáng cho anh, tiễn anh đi làm. Tối anh về, cô ấy chạy ra ôm chặt lấy anh, hai người ôm nhau ngủ, không phải rất tuyệt sao?”

Anh ta vẫn nhìn tôi không rời mắt.

“Con gái không phải mãnh thú đâu, đừng vì một cái cây mà bỏ cả khu rừng, à không, ý tôi là đừng vì một lần bị rắn cắn mà sợ dây thừng mười năm. Hồi nhỏ tôi nghịch thật, khiến anh bị như vậy, nhưng bây giờ tôi đang cố gắng bù đắp. Hy vọng sau này anh cưới vợ, tôi có thể nhận được thiệp mời của anh.”

Câu cuối cùng này… tôi nói mà thấy nghẹn họng.

Tôi đúng là kiểu con gái tự vả.

Một mặt muốn chữa khỏi bệnh cho anh ta.

Một mặt lại lén lút thích anh ta mất rồi.

Cái cảm giác giằng xé này, còn sâu sắc và rắc rối hơn cả truyện tôi viết.

Quả nhiên, hiện thực luôn vượt xa tiểu thuyết.

“Tôi cũng muốn thử sống như người bình thường.” – Lục Thâm nói chậm rãi – “Nhưng tôi thiếu một người đồng hành.”

“Tưởng gì, chuyện đó dễ mà. Anh muốn kiểu nào? Chị đại lạnh lùng, ngọt ngào dễ thương hay girl cool ngầu lòi, tôi đi tìm ngay cho anh…”

Lục Thâm: “Cô cút cho tôi!!”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện