Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Gần nửa năm sau, Kỳ Kinh Ngôn bận tối mắt.

Và dần ổn định vị trí trong tập đoàn Kỳ thị.

Nhưng chút thịt vừa hồi phục lại biến mất.

Người anh gầy đi trông thấy.

Tôi xót xa nhưng chỉ biết âm thầm quan tâm.

Anh có lòng tự trọng, có việc phải làm.

Tôi chỉ có thể nhắc anh ăn đúng bữa, không thức quá khuya.

Con đường gai góc này anh phải tự mình vượt qua, giành lấy ngôi vương.

Và anh đã làm được.

Trước đây Kỳ Kinh Ngôn còn chừa chút đường lui.

Giờ đây thủ đoạn của anh tàn nhẫn và dứt khoát.

Anh đá đứa em trai con riêng ra khỏi cuộc chơi.

Tước đoạt quyền lực của cha mình.

Cảnh cáo những người thân tộc.

Giờ đây Kỳ gia do anh nắm giữ.

Trong khoảng thời gian đó, Kỳ Kinh Ngôn nhận được tấm thiệp.

Đám cưới Tần Vọng Bắc và Đường Huyên sau một tuần.

Kỳ Kinh Ngôn nhìn thiệp không chút xúc động.

Tôi tưởng anh sẽ vứt đi, nào ngờ anh giữ lại.

Tôi ghen: "Sao? Anh định đi cướp dâu à?"

Giọng Kỳ Kinh Ngôn lạnh băng: "Em nghĩ quá nhiều, tôi và Đường Huyên đã hết."

"Họ dám mời, thì tôi sẽ đi xem cái trò hề này."

Tôi quan sát biểu cảm của anh.

Không chắc anh đã thực sự buông bỏ hết chưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đường Huyên là cái gai trong lòng tôi.

Bởi ngày ấy, cô ta xuất hiện đã chiếm trọn ánh mắt Kỳ Kinh Ngôn.

Tôi ghét Đường Huyên, vì cô ta từng có được anh, tận hưởng sự tốt đẹp anh dành cho.

Rồi lại quay lưng khi anh sa cơ.

Nhà Tần cũng là gia tộc giàu có, đám cưới Tần Vọng Bắc và Đường Huyên quy tụ đủ các nhân vật nổi tiếng.

Kỳ Kinh Ngôn xuất hiện lập tức thành tâm điểm.

Dù ngồi xe lăn, khí chất anh vẫn như xưa.

Thậm chí càng sắc bén và mạnh mẽ hơn.

Kỳ Kinh Ngôn đã trỗi dậy từ vực sâu.

Những kẻ từng giẫm đạp anh giờ run rẩy sợ bị trả thù.

Từng đứa nịnh bợ xin lỗi.

Kỳ Kinh Ngôn mỉm cười, nhưng ánh mắt lạnh băng.

Khi cô dâu chú rể đến chúc rượu, Tần Vọng Bắc không chút áy náy.

"Kinh Ngôn, tôi rất vui vì anh đến."

"Tôi và Đường Huyên còn phải cảm ơn sự rộng lượng của anh."

Kỳ Kinh Ngôn chưa kịp đáp, tôi đã không nhịn được:

"Nhầm rồi, chính Kinh Ngôn phải cảm ơn hai người mới đúng."

"Để anh ấy thế nào là kẻ vong ân."

Tần Vọng Bắc mặt đen lại, nhưng không dám chọc tôi.

Chỉ dè bỉu: "Ôn Chức Tiếu, bao năm qua, cuối cùng em cũng tìm được cơ hội thừa nước đục thả câu."

"Tiếc thay, Kinh Ngôn sau này chỉ cưới được người không yêu."

Câu nói này như d.a.o đâm.

Gai xương rồng

Tôi bị chạm đúng nỗi đau.

Kỳ Kinh Ngôn liếc nhìn nắm tay siết chặt của tôi, anh đưa tay ra nắm lấy.