Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

12

Giọng trang trọng: "Được cưới Chức Tiếu, là may mắn của tôi."

Anh nhìn thẳng Tần Vọng Bắc, giọng lạnh: "Tình cảm của chúng tôi không cần người ngoài bàn tán."

"Tần tổng, nhiều chuyện rồi."

Tôi nhìn Kỳ Kinh Ngôn, ấm lòng vì sự bảo vệ của anh.

Nhưng trong lòng vẫn chua xót.

Tần Vọng Bắc nói không sai.

Tôi chính là thừa nước đục thả câu.

"Thôi nào, mọi người quen biết lâu rồi, gặp nhau vẫn cãi nhau như thời niên thiếu."

Đường Huyên đứng bên lên tiếng hòa giải.

Cô ta nâng ly cười: "Kinh Ngôn, tôi kính anh một ly."

Gai xương rồng

Kỳ Kinh Ngôn không uống, chỉ nói: "Tôi cai rượu rồi."

Đường Huyên vẫn tươi cười, dắt Tần Vọng Bắc đi tiếp.

Qua mặt tôi, cô ta mỉm cười.

Thì thầm: "Cuối cùng cô Ôn cũng toại nguyện."

Có những lời nói nhẹ nhưng đúng điểm yếu.

Khiến tôi khó chịu.

Đáng ghét.

Vẫn thua về khoản mỉa mai.

Trong tiệc, tôi gặp một người quen.

Bạn học cùng thời du học.

Anh ta là người lai, vừa gặp đã hôn tay chào kiểu Âu.

Chúng tôi trò chuyện khá lâu.

Cho đến khi Kỳ Kinh Ngôn gọi điện.

"Xong chưa?"

Giọng anh bình thản, nhưng tôi nghe thấy hơi lạnh.

"Về thôi."

Tôi nhìn sang Kỳ Kinh Ngôn, anh đang quan sát tôi từ xa.

Vội vàng chào từ biệt người bạn cũ, quay về phía anh.

Kỳ Kinh Ngôn tâm trạng không tốt.

Trên đường về mặt lạnh như tiền.

Tôi tưởng anh khó chịu vì đám cưới.

Lòng cũng nặng trĩu nên im lặng.

Về đến biệt thự, điều đầu tiên anh nói là bảo tôi đi rửa tay.

Rửa tay xong, anh còn lấy khăn lau cho tôi.

Lau rất kỹ.

Tôi thấy đủ rồi định rút tay lại.

Nhưng anh nắm chặt.

Tôi nói: "Sạch rồi mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Kỳ Kinh Ngôn cúi mắt, nói một từ.

"Bẩn."

"Bẩn chỗ nào, em rửa kỹ lắm rồi." Tay tôi gần đỏ lên vì bị lau.

Anh rất khác thường.

Tôi thấy khó hiểu.

Đột nhiên, tôi hiểu ra.

Hỏi dò: "Kỳ Kinh Ngôn, anh đang... ghen đấy à?"

"Vì cái hôn tay đó?"

Tôi háo hức nhìn anh.

Tay anh dừng lau.

Phủ nhận: "Không."

Tôi cười đưa tay lên miệng anh: "Vậy anh hôn một cái đi."

Kỳ Kinh Ngôn nhìn tay tôi vài giây, rồi nhẹ nhàng gạt ra.

Anh lại nói: "Bẩn."

Nhưng lần này giọng có vẻ vui hơn.

Mười ngày sau là sinh nhật lần thứ 24 của tôi.

Năm năm qua, tôi đón sinh nhật ở nước ngoài.

Lần này các anh trai đều muốn tổ chức.

Anh cả gặp riêng tôi.

"Em biết Kỳ Kinh Ngôn đang âm thầm mua cổ phần nhà Tần không?"

Câu hỏi khiến tôi ngỡ ngàng.

Nhà Tần là gia tộc lớn, nhưng mấy chục năm nay đang suy tàn.

Bề ngoài hào nhoáng, bên trong mục ruỗng.

Sớm muộn cũng sụp đổ.

Trừ khi có người xoay chuyển cục diện.

Nhưng thế hệ này nhà Tần chỉ có Tần Vọng Bắc là khá.

Mà năng lực anh ta kém xa Kỳ Kinh Ngôn.

"Kỳ Kinh Ngôn mua cổ phần rất kín đáo, anh phải tốn nhiều công sức mới phát hiện."

"Tiếu tiếu, em nghĩ động cơ của anh ta là công hay tư? Nếu là tư, thì vì điều gì?"

Ý anh cả rất rõ.

Tần Vọng Bắc từng hãm hại Kỳ Kinh Ngôn và cướp Đường Huyên.

Anh nghi ngờ Kỳ Kinh Ngôn còn tình cảm với cô ta.

Nhìn ánh mắt bối rối của tôi, anh cả xoa đầu tôi.

"Tiếu tiếu, đừng quên lời hứa với anh."

"Anh không ngăn em yêu, nhưng không cho phép em đánh mất chính mình."

"Kỳ Kinh Ngôn rất giỏi, nhưng không thể thay đổi việc anh ta tàn tật."

"Anh không kỳ thị, thậm chí còn ngưỡng mộ anh ta."

"Nhưng tách bạch ra, em gái anh tuyệt đối không thể lấy người khuyết tật."

Nhìn vẻ nghiêm túc của anh cả, tôi há hốc miệng.