Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

21

Từng chữ hiện ra trước mắt.

Xem xong, lòng tôi dâng trào cảm xúc, vừa vui mừng vừa khó tin.

Đây là bản lễ vật cưới vô cùng giá trị.

Kỳ Kinh Ngôn nhìn đôi mắt ướt của tôi, cúi xuống hôn môi tôi.

"Không phải anh không muốn cưới em, mà là anh biết mình không xứng."

"Anh luôn biết em giúp anh bằng cách nói dối, nhà họ Ôn sao có thể gả bảo bối của họ cho kẻ tàn tật?"

Tôi mở to mắt, bất ngờ vì anh đã biết.

Tôi tưởng mình giấu kín, hóa ra Kỳ Kinh Ngôn biết hết.

Đôi mắt ướt như chó con của tôi khiến ánh mắt anh dịu lại.

Anh nhẹ nhàng vuốt má tôi, bất ngờ nói: "Anh biết em gặp Đường Huyên, và những gì hai người nói."

Tôi giật mình: "Anh cho người theo dõi em!"

Kỳ Kinh Ngôn xoa dịu: "Đừng giận, anh thừa nhận đã cho người bảo vệ em suốt ba năm."

"Anh lo cho em, cũng muốn biết em làm gì."

Tôi hoàn toàn không nhận ra mình bị theo dõi.

Vậy là ba năm nay Kỳ Kinh Ngôn vẫn quan tâm tôi?

Mọi chuyện của tôi anh đều biết.

Không trách không xuất hiện, đợi đến khi tôi hẹn hò mới ra tay.

Tôi xấu hổ tránh ánh mắt anh.

Nhắc đến Đường Huyên, tôi hỏi: "Sao anh phải diễn với cô ta?"

Kỳ Kinh Ngôn đáp ngắn gọn: "Tránh phiền phức."

Anh giải thích: "Có cái cớ, sẽ từ chối được nhiều người theo đuổi, cũng dễ thoái thác các cuộc hẹn thương mại."

"Anh chưa từng động vào cô ta, chỉ là thuê vậy thôi."

Tôi chua chát: "Ừ, kể cả em đúng không?"

Vì trước đây tôi theo đuổi anh rất nhiệt tình.

Thấy tôi phụng phịu, Kỳ Kinh Ngôn bật cười.

Ánh mắt anh dịu dàng:

"Chức Tiếu, anh từng không tin vào tình yêu, em biết cha mẹ anh không có tình cảm."

"Nhưng khi anh mất tất cả, chỉ có em kiên định bên anh."

"Anh không hoàn hảo như em nghĩ, anh cũng có mặt tối."

"Anh tham lam hưởng thụ tình yêu của em, cũng ghen khi em đối xử tốt với người khác."

"Nhưng anh là kẻ tàn tật không thể đứng dậy."

Mắt tôi đỏ hoe, vừa ngọt ngào vừa chua xót.

"Kỳ Kinh Ngôn, em chưa từng khinh thường anh."

Anh mỉm cười: "Anh biết."

"Anh thích em, để xứng đáng với em, ba năm nay anh không ngừng điều trị."

Tôi nhìn đôi chân anh, nhớ lại quá khứ.

Những đau khổ anh trải qua vì đôi chân, tôi đều chứng kiến.

Vừa đau lòng, vừa hạnh phúc.

Tôi ôm chặt anh, dụi đầu vào n.g.ự.c anh.

"Em như đang mơ vậy."

"Kỳ Kinh Ngôn, em muốn cưới anh ngay bây giờ."

Anh xoa đầu tôi, khẽ đáp: "Được."

Đang chìm đắm, tôi bỗng đẩy anh ra.

"Không đúng."

Tôi giận dữ: "Hôm Đường Huyên đính hôn, em thấy anh thất thế trong thư phòng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Kỳ Kinh Ngôn ngạc nhiên, sau đó nói: "Không liên quan đến cô ta."

"Mà là vì em."

Tôi nghi hoặc: "Em?"

"Anh cả em đã nói thẳng, sẽ giúp anh vì em, nhưng cũng chỉ rõ anh tàn tật không xứng với em."

Ánh mắt anh tối lại: "Dù biết trước, anh vẫn bị kích động, vừa bất mãn vừa buộc phải thừa nhận."

Tôi nhớ lại, lúc đó tôi quá sốc nên mặc định đó là tin nhắn của Tần Vọng Bắc.

Nhưng thực ra chỉ là biệt danh, không có tên.

Tôi ghi chú anh em là anh cả, anh hai...

Cũng không nhớ tên nick của họ.

Kỳ Kinh Ngôn nhìn tôi âu yếm: "Giờ anh đã có thể đứng trước mặt em."

Tôi vui mừng ngẩng đầu nhìn anh.

 

Tôi nhón chân hôn lên môi anh.

Hôn đến khi Kỳ Kinh Ngôn thở gấp.

Cảm nhận "núi lửa" trên người anh, mặt tôi đỏ bừng.

Tay anh luồn vào áo khiến tôi co rúm.

Tôi vội từ chối: "Không được... em đau lưng."

Kỳ Kinh Ngôn bế tôi vào phòng ngủ.

Nghiêm túc nói: "Không sao, anh sẽ nhẹ nhàng."

"Kỳ Kinh Ngôn, ba năm không gặp sao anh biến thành lưu manh thế?"

Anh nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên.

"Học từ em đấy."

21

Tôi về nước nhưng không về nhà.

Ở biệt thự với Kỳ Kinh Ngôn suốt.

Một tuần sau mới nhận điện thoại anh cả.

"Ngay lập tức, lập tức về nhà ngay."

Chỉ một câu, điện thoại đã tắt.

Toi rồi, anh cả nổi giận.

Kỳ Kinh Ngôn nhìn vẻ lo lắng của tôi, khẽ cười.

"Anh đi cùng em."

"Hả?"

Tôi lo lắng nhìn anh.

Anh đi cùng chẳng phải sẽ thêm dầu vào lửa?

Cuối cùng, Kỳ Kinh Ngôn vẫn kiên quyết đưa tôi về.

Đứng trước cửa nhà, tôi và anh đan tay vào nhau.

Tôi hỏi: "Anh có sợ không, nhà em nhiều anh trai lắm."

Anh mỉm cười: "Không sợ, có em ở đây."

Tôi cũng cười theo: "Ừ! Em sẽ bảo vệ anh!"

Từ chuông hình ảnh cửa, giọng anh cả lạnh lùng vang lên:

"Đừng đứng ngoài đó vướng mắt, cút vào đây."

Tôi và Kỳ Kinh Ngôn nhìn nhau cười.

Tôi lắc tay đan vào của chúng tôi.

Hớn hở: "Đi thôi, em dẫn anh về nhà."

Hôm nay nhất định phải định ngày cưới!

(Hết)

Gai xương rồng