Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

19

"Em nghĩ một đêm đó là xong sao?"

"Ôn Chức Tiếu, em đùa giỡn với anh."

Kỳ Kinh Ngôn liên tục nhắc việc tôi "ngủ" với anh.

Như thể tôi là kẻ bạc tình.

Ký ức đêm đó ba năm trước bị tôi chôn vùi.

Giờ bị chính chủ nhắc lại.

Tôi vừa xấu hổ vừa hối hận.

Nghe từ "đùa giỡn", tôi cht lặng.

Tỉnh táo lại, tôi phản bác: "Anh lợi dụng em giúp đỡ, em ngủ với anh có sao, anh nợ em mà."

Tôi cúi mặt, lẩm bẩm: "Trải nghiệm còn tệ nữa."

Kỳ Kinh Ngôn im lặng.

Không khí đông cứng.

Tôi liếc nhìn anh, thấy bất an.

Anh thả lỏng tay.

Hai tay tôi được tự do, quên cả đau.

Lùi ra xa.

Tách khỏi Kỳ Kinh Ngôn.

Ánh mắt Kỳ Kinh Ngôn tối sầm.

Anh tháo cà vạt, cởi từng khuy áo sơ mi đen.

Để lộ thân hình cường tráng.

Anh nói: "Vậy ngủ thêm lần nữa, lần này anh sẽ phục vụ em."

"Em không hài lòng, anh sẽ làm đến khi em ưng ý."

Thế nào gọi là "họa từ miệng mà ra".

Đêm nay tôi thấm thía.

Kỳ Kinh Ngôn vừa hung bạo vừa tàn nhẫn.

Những nốt nhạc dịu dàng hiếm hoi càng khiến tôi thổn thức.

Anh liên tục hỏi tôi có hài lòng không.

Tôi gật đầu khóc nức nở.

Anh hôn môi tôi, rồi lại kéo tôi vào vũng lầy dục vọng.

Gai xương rồng

Khi sắp ngất đi, Kỳ Kinh Ngôn kéo tôi ngồi lên đùi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khẽ hỏi: "Nghe nói em cưỡi ngựa rất giỏi?"

Tôi lắc đầu cuồng loạn: "Không... em rất dở."

Kỳ Kinh Ngôn cười khẽ: "Nói dối, em từng đoạt cúp đua ngựa còn khoe ảnh với anh."

Anh dỗ dành: "Lần này xong rồi ngủ nhé?"

...

Sự thực chứng minh, đàn ông nói dối như cuội.

20

Kỳ Kinh Ngôn ngày trước dễ ngượng.

Giờ đã "tiến hóa".

Trở nên trơ trẽn.

Anh buộc tội tôi không giữ lời hứa hôn nhân.

Phàn nàn tôi ngủ xong rồi bỏ đi.

Bắt tôi chịu trách nhiệm.

Tôi câm như hến.

Kỳ Kinh Ngôn ngồi đối diện, thanh lịch dùng bữa sáng.

Nhìn anh, tâm trí tôi dần tỉnh táo.

Nghĩ đến điều gì, tôi mệt mỏi nói: "Kỳ Kinh Ngôn, anh không thích em mà?"

"Anh làm thế này là thấy trêu em vui lắm sao?"

Kỳ Kinh Ngôn ngừng ăn.

Anh nhìn tôi, chau mày: "Anh nghiêm túc."

"Anh không phải không thích em."

Tôi ngây người, lòng chua xót.

"Anh thích em, nhưng ba năm trước anh đâu muốn cưới em."

Tôi cười chua chát: "Không lẽ ngủ một đêm là phải lòng?"

Kỳ Kinh Ngôn đứng dậy dẫn tôi vào thư phòng.

Ánh mắt tôi dán vào đôi tay đan nhau, tim đập nhanh.

Anh lấy một tập hồ sơ đưa cho tôi.

Tôi không hiểu ý đồ.

"Xem đi, anh cả em đã duyệt rồi."

Tôi ngẩng lên ngạc nhiên, thấy hồi hộp.

Theo chỉ dẫn của Kỳ Kinh Ngôn, tôi mở hồ sơ.