Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

2

"Kỳ Kinh Ngôn, hãy cưới em đi."

Tôi bước ra từ nhà vệ sinh, lau khô nước mắt.

Tôi mở lời với chủ đề nhảy cóc.

Ánh mắt Kỳ Kinh Ngôn đang nhìn ra cửa sổ bỗng quay về phía tôi.

Tôi tiếp tục:

"Giờ anh đã thành con bỏ rơi của gia tộc rồi."

"Họ đều mong anh vĩnh viễn không gượng dậy được từ vũng bùn."

"Anh biết rõ đấy, người ngoài kia đang cười anh trắng tay."

"Cười vì vị trí người thừa kế bị đứa em trai con riêng chiếm đoạt, cười vì vàng bạc châu báu mẹ anh để lại bị nhân tình của cha anh chiếm giữ, cười vì cô bạn gái không màng danh lợi anh chọn đã bỏ đi."

"Nghe nói Đường Huyên* đã đính hôn với Tần Vọng Bắc - kẻ từng coi anh như huynh đệ, chỉ chưa đầy một tháng..."

"Sao? Tức giận à?"

Lời tôi khiến ánh mắt Kỳ Kinh Ngôn đóng băng.

Tôi cố ý.

Cốt để xé toạc vết sẹo của anh.

"Kỳ Kinh Ngôn, em sẽ là lá bài tẩy của anh."

"Kết hôn với em, anh mới giữ được mình."

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, đầy quyết tâm.

Anh sẽ đồng ý.

Tôi là lựa chọn tốt nhất và đúng đắn nhất của anh lúc này.

Kỳ Kinh Ngôn khép mắt, chôn vùi sự lạnh lẽo trong đáy mắt.

Đôi mắt đen như vực thẳm tĩnh lặng.

Anh hỏi: "Em muốn gì?"

Tôi nhìn chằm chằm khiến anh phải quay đi.

Anh biết rõ tôi muốn gì.

"Em muốn gì mà anh không biết?"

"Em luôn muốn chính con người anh thôi."

Kỳ Kinh Ngôn bật cười ngắn ngủi.

Tự giễu: "Em muốn anh, nhưng anh đã là phế nhân rồi."

"Em đang làm chuyện thiệt thòi."

Tôi nhìn xuống giữa hai chân anh.

Nói thẳng: "Hỏng là chân, chứ không phải chức năng sinh sản."

Kỳ Kinh Ngôn vốn thanh lãnh đúng mực trợn mắt kinh ngạc.

Bị câu nói bạo miệng của tôi làm cho câm lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Làn da trắng bệch hiếm hoi ửng hồng.

Anh lặng lẽ kéo tấm chăn che phần dưới cơ thể.

Chặn ánh nhìn của tôi.

Phản ứng này khiến tôi muốn trêu chọc thêm.

Tôi giả vờ suy nghĩ: "Hay là... em kiểm tra thử?"

Kỳ Kinh Ngôn giọng hơi gắt: "Ôn Chức Tiếu!"

Tôi cười khúc khích nhìn anh.

Không chút ngượng ngùng vì lời nói của mình.

"Kỳ Kinh Ngôn, giờ chỉ có em giúp anh lật ngược thế cờ."

"Anh quyết định chưa?"

Kỳ Kinh Ngôn ngẩng lên nhìn tôi chăm chú.

Im lặng dài lâu.

Hai tháng trước, Kỳ Kinh Ngôn gặp tai nạn xe.

Cứu được mạng nhưng đôi chân tàn phế.

Sau này chỉ có thể sống trên xe lăn.

Kỳ Kinh Ngôn là ai? Là con trai chính thất của đại gia Hải Thành.

Gia thế tốt, ngoại hình tốt, đầu óc càng tốt.

Là nhân vật kiệt xuất nhất trong giới thượng lưu.

Là Kỳ thiếu gia* cao quý vô song.

Tương lai rộng mở, sắc bén ngời ngời.

Nhưng một vụ tai nạn khiến thiên chi kiêu tử rơi xuống bùn.

Tin chân Kỳ Kinh Ngôn tàn phế lan ra, cục diện đảo ngược.

Đứa em trai con riêng được đưa lên thay thế vị trí của anh trong tập đoàn.

Bạn gái nhiều năm yêu thương cũng phản bội.

Dứt áo chia tay.

Gai xương rồng

Chưa đầy tháng đã đính hôn với người khác.

Bạn bè từng coi như huynh đệ giẫm đạp lên nhau.

Chỉ một đêm, Kỳ Kinh Ngôn chúng bạn ly tán.

Cả thiên hạ đang chờ xem trò hề của anh.

Nghe tin, tôi vội vã từ nước ngoài bay về.

Ngay lập tức tìm gặp anh.

Tôi đề nghị kết hôn, vừa là giao dịch, vừa là tâm tư riêng.

Có gia tộc tôi hỗ trợ, những kẻ thân thích trọng lợi sẽ phải e dè.

Danh phận người thừa kế của anh mới giữ được.