Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Sau khoảng lặng dài.
Kỳ Kinh Ngôn nhẹ giọng: "Dù anh không có tình cảm, em vẫn muốn dùng hôn nhân làm giao kèo?"
Tôi cười tự tin: "Đúng vậy."
Tình cảm có thể vun đắp.
Kỳ Kinh Ngôn là người đàn ông tốt.
Dù chân tàn phế tôi cũng không ngại.
Bởi vì, tôi thích anh.
Thích đến mức không thể dứt ra.
Khi thực sự gặp được người khiến cả thân tâm và linh hồn bạn rung động, bạn sẽ hiểu rằng yêu là thứ không thể kiểm soát.
Việc tôi thích Kỳ Kinh Ngôn chẳng phải bí mật trong giới này.
Hầu như ai cũng biết.
Kỳ Kinh Ngôn cũng biết.
Tôi và anh lớn lên bên nhau, môn đăng hộ đối.
Chỉ là, thanh mai trúc mã không địch lại thiên giáng.
Khi anh chọn Đường Huyên năm ấy, tôi đã biến mất khỏi thế giới của anh.
Tôi không trách anh, cũng không hận.
Suốt quá khứ, anh luôn giữ khoảng cách, chưa từng cho tôi hy vọng.
Kẻ đơn phương không thể đòi hỏi, cũng không có tư cách oán trách.
Năm năm rời đi, tôi tưởng mình có thể buông bỏ.
Nhưng khi gặp lại Kỳ Kinh Ngôn, tôi hiểu rằng mình không thể.
Gặp người quá ấn tượng từ thuở thiếu thời, cả đời khó lòng quên được.
"Được, giao kèo có hiệu lực."
Kỳ Kinh Ngôn đưa tay ra, ý muốn hợp tác.
Bàn tay anh đẹp như chính con người.
Nhưng cử chỉ này khiến tôi thấy xa cách, thật khó chịu.
Tôi đưa tay, dưới ánh mắt bình thản của anh, biến cái bắt tay thành đan ngón tay.
Siết chặt không buông.
Cười với anh: "Đóng dấu."
4
Tin tôi chuẩn bị kết hôn với Kỳ Kinh Ngôn lan truyền.
Lũ lang sói rình rập quanh anh đều im hơi lặng tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mấy ngày nay tôi liên tục chạy vào viện.
Mỗi lần đến đều mang theo hoa.
Hôm nay là một bó hướng dương.
Kỳ Kinh Ngôn dựa lưng trên giường bệnh, làm việc với laptop.
Ngón tay thon dài gõ nhịp trên phím đen.
Gương mặt điềm tĩnh.
Cắm hoa xong, tôi ngồi nhìn chằm chằm.
Ánh nhìn của tôi khiến anh bứt rứt.
Nhíu mày: "Em có thể đừng nhìn chằm chằm được không?"
Tôi ngây thơ: "Không thể, em không kiềm chế được."
"Hay là... anh cho em hôn một cái, em sẽ không nhìn nữa."
Kỳ Kinh Ngôn liếc tôi.
Gai xương rồng
Thấu hiểu mưu đồ nhỏ của tôi.
Anh mím môi im lặng.
Quyết định phớt lờ ánh mắt tôi.
Tôi thở dài thất vọng không giấu giếm.
Tiếng gõ bàn phím vang lên rõ rệt trong phòng yên tĩnh.
Tôi biết, anh đang tranh thủ từng giây để giành lại những thứ thuộc về mình.
Dù chân tàn phế, Kỳ Kinh Ngôn không gục ngã.
Anh mặc bộ đồ bệnh viện màu xanh rộng thùng thình.
Dạo này anh gầy đi nhiều.
Đường nét gương mặt càng sắc sảo.
Xương quai xanh nhô lên dưới cổ áo, phập phồng theo nhịp thở.
Nốt ruồi đen giữa xương đòn nổi bật trên làn da trắng bệch.
Hút lấy ánh nhìn tôi.
Đang mải ngắm nghía,
một bàn tay xương xẩu bắt đầu cài từng khuy cổ áo.
Tôi ấm ức nhìn anh.
Không cần phòng bị đến thế chứ.
Tôi đâu phải loại thú tính sẽ ăn tươi nuốt sống anh trong bệnh viện.
Dù đã thèm muốn anh nhiều năm.