Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Giải thích sao ư? Đương nhiên là gọi điện báo cáo thật.
Nhấn mạnh sự nguy hiểm của việc di chuyển trong bão.
Cam đoan Kỳ Kinh Ngôn là người đàng hoàng.
Điện thoại bên kia, anh cả cười lạnh:
"Hôm nay em tính toán hay đấy."
"Anh có lo cho Kỳ Kinh Ngôn đâu?"
"Anh lo em sẽ làm loạn với anh ta."
Tôi: "..."
Không hổ là anh ruột.
Tôi thừa nhận mình có tâm tư.
Nên tôi mặc đồ ngủ của Hứa Kinh Ngôn.
Áo anh mặc lên người tôi chỉ đến giữa đùi.
Đôi chân trắng nõn đung đưa trước mặt anh, anh liếc nhìn rồi quay đi.
Quay xe lăn vào phòng ngủ.
Tôi theo sau, anh chặn tôi tại cửa.
Tôi cười: "Anh tắm không? Cần em giúp không?"
Kỳ Kinh Ngôn lạnh lùng từ chối: "Không cần."
"Đừng ngại, sớm muộn gì cũng phải thấy nhau mà."
"Vả lại, em đã thấy của anh rồi."
Tai Kỳ Kinh Ngôn đỏ lên, mặt giận dữ: "Ôn Chức Tiếu!"
Tôi đáp lời: "Em đây."
Tôi biết điểm dừng, không trêu anh nữa.
"Em đợi anh trong phòng, có gì gọi em nhé."
"Anh tắm xong em sẽ đi."
Tôi thực sự lo cho anh.
Dù phòng đã cải tạo tiện nghi, tôi vẫn không yên tâm.
Kỳ Kinh Ngôn quay xe lăn, không từ chối nữa.
Nhìn anh vào phòng tắm, khóa cửa.
Tôi vừa buồn cười vừa bất lực.
Tôi trêu anh qua cánh cửa: "Thật không cần em giúp tắm à?"
Câu trả lời là tiếng nước xối trong phòng tắm.
Tôi cười một lúc lâu bên ngoài.
Rồi dần nguội lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mắt nhìn quanh phòng ngủ, nghĩ về cảnh tượng trong thư phòng.
Lòng nặng trĩu.
Kỳ Kinh Ngôn luôn tỏ ra mạnh mẽ, bình tĩnh trước mặt người khác.
Nhưng sau lưng, trong bóng tối, anh liên tục xé nát chính mình rồi gắn lại.
Tôi mong anh hạnh phúc.
Nhưng không thể nói thẳng với anh.
Thật quá ép buộc.
Đột nhiên, điện thoại trên đầu giường rung lên.
Tôi bước tới.
Nhìn thấy tên người gọi, tim tôi thắt lại.
Là Đường Huyên.
Gai xương rồng
Tôi muốn bắt máy mắng cô ta thậm tệ.
Mắng cô vong ân bội nghĩa.
Tôi nhớ cô ta nhà nghèo, là Kỳ Kinh Ngôn cho tiền để cô được học hành.
Mắng cô sắp lấy chồng rồi còn gọi cho người cũ.
Dây dưa không dứt.
Nhưng khi ngón tay chạm màn hình, tôi lại rụt lại.
Tôi tự ý nghe điện thoại của Kỳ Kinh Ngôn, không biết anh có giận không.
Đường Huyên, cô ta là người duy nhất khiến tôi từng ghen tị.
Dù tôi và Kỳ Kinh Ngôn là thanh mai trúc mã, vẫn không khiến anh thích tôi.
Mẹ Kỳ Kinh Ngôn và mẹ tôi là bạn thân.
Hồi nhỏ, mẹ anh rất quý tôi.
Đối với tôi cực kỳ tốt, nhưng lại lạnh nhạt với chính con trai mình.
Bởi mẹ anh bị ép gả cho cha Kỳ Kinh Ngôn.
Anh chính là cái cớ.
Cưới gấp vì có bầu.
Nên bà không thân với con.
Nhìn anh là nhớ lại cuộc hôn nhân bị ép buộc, bị hi sinh vì liên minh thương mại.
Còn tôi, từ nhỏ đã thích Kỳ Kinh Ngôn.
Hay bám lấy anh chơi, nhưng anh chẳng ưa tôi.
Đầu óc tôi hiện lên bao ký ức.
Những mảnh ký ức xa xưa bị đào lên.
Chìm vào hồi tưởng, tôi vô thức buồn ngủ.
Nằm trên giường Kỳ Kinh Ngôn thiếp đi.