Chương 1
1
Phòng bao sáng đèn nhấp nháy
Chàng trai tuấn tú dịu dàng rót rượu cho :
“Chị ơi em rót đầy nhé”
Mỗi lời đều mang theo chiếc lúm đồng tiền duyên dáng lộ yết hầu xinh và sự trẻ trung mờ ảo cổ áo đồng phục
“Rót đầy ”
Bạn thân An Trân Châu đẩy cửa bước
Cô thấy thuần thục như thế thì sửng sốt:
“Cậu ngoài còn mang theo trai trẻ sợ ở nhà ghen ”
Tôi ôm chặt trai trong lòng khẽ lắc đầu
“Từ Liêm chỉ là một cỗ máy đã lập trình sẵn”
“Tôi theo đuổi 7 năm mà chẳng thể làm ấm nổi trái tim đó Yên tâm để tâm đến ”
An Trân Châu ngạc nhiên:
“Thế mà vẫn cưới ”
“Cuộc hôn nhân liên kết gia tộc là nhân lúc yếu thế mà ép buộc thôi giờ cũng chán …”
Không lâu
Các bạn đại học khác cũng lần lượt đến
Chúng cùng uống rượu chơi trò chơi khí nóng rực
“Người rút lá bài cơ rô hôn trai bên cạnh”
Tôi đẩy khi đang cầm bài
Mọi hô vang:
“Hôn Hôn ”
Tôi bất đắc dĩ chỉ thể thuận theo
Rượu mời ba lần
Cô em gái cùng cha khác mẹ Tống Tinh Tinh giễu cợt:
“Hồi đó chị say mê Từ Liêm như thế tụ họp bạn học hôm nay thấy cùng Chẳng lẽ cưới 2 năm vẫn ngủ riêng ”
Tôi cứng đờ mặt
Vẫn ôm chặt trai trong lòng nhạt chẳng hề bận tâm:
“Lão già đó rẻ tiền chán ngấy đến đây chỉ làm tụt hứng thôi”
“Huống hồ còn ngon bằng bánh bao vui bằng trai trẻ Mà ở đây là nam hạng cao cấp thôi lấy gì mà so sánh”
Trong giới thượng lưu việc nuôi trai trẻ đã quá bình thường
Mọi đều ầm lên
đúng lúc đó cửa phòng đẩy tiếng lập tức im bặt
Không biết ai kinh ngạc thốt lên:
“Từ Liêm”
Tôi ngẩng đầu trong tầm mắt mơ hồ thấy bóng dáng quen thuộc trong bộ vest chỉnh tề lạnh nhạt và kiềm chế
Không biết nhầm nơi đuôi mắt như ửng đỏ
Từ Liêm bước
Anh khách sáo giải thích với mọi :
“Xin đến muộn Lẽ đã sẽ cùng Tiểu Lê nhưng vài tài liệu xử lý xong…”
Anh kéo trai nhỏ tự nhiên siết lấy eo thân mật vô cùng
Sắc mặt Tống Tinh Tinh lập tức
Tôi chút quen nhíu mày định gạt tay
Cơ thể rõ ràng cứng nhưng siết chặt hơn giống phong thái chuẩn mực ngày thường
Kết thúc buổi tụ họp
Tôi hứng gió lạnh về xe
Hoàn tỉnh táo
Tôi bình thản hỏi:
“Anh đã những lời đó đúng ”
Sắc mặt Từ Liêm tái trong mắt thoáng qua chút nhức nhối
Anh miễn cưỡng nhếch môi lắc đầu phủ nhận:
“Lời nào Em gì … thấy”
Tôi day trán
Trong lòng bỗng thấy phiền chán
“Không dù cũng là chuyện sớm muộn Hôm nay rõ luôn ”
Từ Liêm bất ngờ phản bác:
“Không ”
Vừa dứt lời đã nhận phản ứng quá mức
Giọng dịu cố nén nỗi đau:
“Hôm nay mệt quá … để hôm khác Em gì thì hôm khác chúng chứ”
Tôi đầu ngoài cửa sổ dòng xe qua dứt
Không đáp
Bầu khí xung quanh yên lặng đến đáng sợ
Xe chạy lâu đó
Tôi chợt mở miệng phá tan sự im lặng:
“Kết thúc cuộc hôn nhân ”
2
Tôi thích Từ Liêm từ năm 19 tuổi đến nay đã 9 năm
Năm nhất đại học
Tống Tinh Tinh vì sỉ nhục – cùng thi đậu một trường với cô – đã công khai thân phận con riêng của
Cô loan tin khắp trường
“Lưu ca cô nàng Giang Lê mà từng theo đuổi hóa là chị cùng cha khác mẹ của Tống Tố Tố là thiên kim tiểu thư chính hiệu luôn đó”
Lưu Thần rít điếu thuốc phì phò mắng:
“Chỉ là con riêng lớn lên ở trại trẻ mồ côi gì mà thiên kim Theo đuổi cô là cho chút mặt mũi còn dám từ chối ”
Tôi lao đến túm tóc đập mạnh tường
Không kiêng nể mà đè xuống
“Mày là loại sinh vật miệng mà hậu môn Nói năng như thể đang thải độc ”
Tôi dí tàn thuốc đang cháy lên má
“Aaa”
Hôm đó Từ Liêm đang trực ở ban kỷ luật
Nghe tiếng hét đến kéo ánh mắt lạnh lùng quét qua:
“Sao dùng bạo lực đánh như ”
thì chết lặng ngay khi thấy gương mặt
Anh giống hệt trai dịu dàng trong ký ức ở trại trẻ mồ côi…
Kể từ hôm đó
Tôi bắt đầu để ý đến Từ Liêm
Biết là học bá ngành tài chính hơn 2 khóa Thái tử gia của Giang Thành từ nhỏ đã điều kiện vượt trội tính cách lạnh lùng khó gần…
Tôi thấy mất mát
dù biết rõ nhớ vẫn kìm mà gần
Chỉ cần một cái thôi cũng đủ
Vì dù học thiết kế trang sức vẫn nhiều sách chuyên ngành tài chính tạo những lần “vô tình” gặp gỡ
Không biết ai đã chụp khoảnh khắc đầy ngưỡng mộ từ phía
Rồi đăng lên tường trường
“Con gái của tiểu tam đúng là biết hổ thấy cô nhiều lần cứ dùng ánh mắt ghê tởm đó học bá tài chính của chúng đúng là con chó liếm ghê tởm (Ẩn danh)”
Từ đó gọi là “Giang chó liếm”
Tống Tinh Tinh khẩy:
“Giang Lê cô lấy tư cách mơ tưởng đến Từ Liêm Người là Thái tử gia Giang Thành soi xem xứng ”
Cô cũng thích Từ Liêm
Không chịu nổi việc như cùng thích một chung với cô
Tôi quan tâm khác gì chỉ làm điều làm
Từ Liêm với … là sự cám dỗ thể cưỡng
Đã cả trường biết thì cứ công khai theo đuổi luôn
Vì thế học thiết kế đăng ký học phụ ngành tài chính thẳng lớp để học chuyên ngành
Nhờ thành tích xuất sắc thầy giữ làm dự án
Cuối cùng cũng cơ hội tiếp cận
Từ Liêm rõ ràng luôn né tránh
Sau khi thẳng thắn đề nghị điều kiện vô cùng khắt khe:
“Tôi là kén chọn theo đuổi thì mỗi sáng 7 giờ 45 mang một ly cà phê pha tay của Thiên Thượng Nhân Gian đến cho đúng 40 độ đường kiên trì 3 tháng chuyện tiếp”
Tôi biết đang tìm cách đuổi khéo
Đại học Giang ở phía đông thành phố còn quán cà phê đó ở tận phía tây về mất 3 tiếng rưỡi
Tức là mỗi sáng dậy từ 4 giờ
Người bình thường trụ nổi sự hứng thú cũng sẽ bào mòn dần
đã kiên trì suốt 3 tháng
Ngày cuối cùng mang cà phê đến tay thở hổn hển mà hỏi:
“Giờ thể chuyện khác chứ”
Anh thoáng sững sờ
Từ đó bắt đầu theo đuổi một cách nhiệt tình
Mang đồ ăn sáng đến lớp cho đưa nước khi chơi bóng lễ tết tặng hoa hồng sinh nhật gom tiền tặng quà…
Tống Tinh Tinh nhiều lần đến tìm mắt rưng rưng:
“Xin vì chị gây phiền phức cho thay chị xin ”
Từ Liêm lạnh nhạt với còn với cô thì phớt lờ
Cô tức giận trút hết lên đầu
Lúc đầu là vu oan ăn cắp bản thiết kế của cô nhưng vạch trần khiến cô mất tư cách tham gia cuộc thi thiết kế trang sức
Sau đó xúi khác chặn đường nhưng dùng những kỹ năng trai dạy để đánh cho bọn họ tơi bời
Khi mọi cách đều vô hiệu cô nhân lúc nghỉ phép khỏi trường bỏ thuốc thuê để hủy hoại
Tôi phát hiện gì đó ngã xuống phòng thiết trống lúc mơ màng còn kịp bấm gọi
Khi Từ Liêm đến
Tôi đã cuộn trong góc ý thức mơ hồ
“Giang Lê Cô làm gì ở đây ”
Tôi ôm chặt lấy rưng rưng cầu xin:
“Tôi nhớ …”
Anh bóp đỏ cằm ánh mắt lạnh lẽo thậm chí đầy thù hận:
“Giang Lê cái dáng vẻ vẫy đuôi cầu xin của em thật rẻ mạt”
Tôi dè dặt hôn lên môi
“Cầu xin thật sự thích đấy…”
Yết hầu khẽ động
Không thể nhẫn nhịn nữa đè xuống hôn đến mức khiến rơi nước mắt
Lúc đầu óc hỗn loạn chỉ biết bám víu quên mất hôm đó đã đỏ mắt ghen tuông hỏi:
“Em tưởng biết gì ”
“Vì gương mặt mà em thể làm đến mức đó… Em rốt cuộc thích đó đến thế nào”
“Xem là bản của khác … Tôi hận em…”
Từ đó