Chương 2
Chúng ở trong mối quan hệ mập mờ suốt 7 năm
Cho đến 2 năm gia tộc họ Từ phanh phui làm ăn bất hợp pháp coi thường sinh mạng lập tức sụp đổ
Tôi mới chính thức xác lập quan hệ với
Nói đúng hơn là nhân cơ hội
Trước khi bắt ba của Từ Liêm tự sát vì sợ tội Từ Liêm trong cơn hỗn loạn buộc tiếp quản gia nghiệp
Tôi đề nghị ba cho kết hôn với
Vì đã giúp công ty sinh lời trong nhiều năm thế nên ông cũng miễn cưỡng đồng ý
Từ Liêm thể chấp nhận:
“Em gấp đến thế Nhất định liên hôn Em biết vốn định…”
Tôi cắt lời
“Giờ còn lựa chọn nào nữa kết hôn với là cách duy nhất để giữ lấy Tập đoàn Từ thị”
Tôi quan tâm thích kết hôn với
Thứ nhất định giành lấy
Sau khi kết hôn
Chúng chẳng mấy thân mật chỉ là vợ chồng danh nghĩa trong giới thượng lưu
Dù là lúc thân mật nhất Từ Liêm cũng ghét mắt
“Tiểu Lê thích bật đèn”
“Đừng ”
Về ngày càng giống trai trong ký ức
Mỗi ngày đều chuẩn bữa ăn ngon dịu dàng vuốt tóc choàng áo khoác cho từng cử chỉ đều giống hệt…
thấy xa lạ và khó chịu
Giống như đang cố tỏ dịu dàng
Giả tạo
Khó coi
Dần dần cảm thấy chán ghét mệt mỏi
3
Chiếc xe đột ngột phanh gấp
Cơ thể lảo đảo may mà dây an nên đập đầu kính
Tôi cau mày :
“Anh điên ”
Anh siết chặt vô lăng hàng mi cụp xuống mí mắt thì đỏ hoe như đang cố gắng đè nén điều gì đó
Anh nghiến từng chữ:
“Tiểu Lê lúc nãy… em gì”
Đã đến biệt thự
Tôi mở cửa xe mạnh tay đóng :
“Tôi chấm dứt cuộc hôn nhân Tôi chán ”
Anh đuổi theo lên lầu
Giữ chặt cổ tay ép sát lan can gỗ giọng run rẩy:
“Anh đồng ý Mới 2 năm… em đã thấy hết hứng em đã chán ”
Lưng lơ lửng giữa trung
Tim đập loạn nhịp vì sự điên cuồng của
lời lạnh lùng đến mức tàn nhẫn:
“Lúc ép liên hôn là sai nhưng cũng đã lấy vốn của nhà họ Tống lời to ”
“Giờ Tập đoàn Từ thị cũng đã định chấm dứt việc liên hôn cũng khiến thiệt gì cả”
Lời ngắt ngang mắt đỏ lên như phát cuồng
Anh gần như mất lý trí:
“Tại Tại lúc nào cũng là em quyết định Em theo đuổi … em liên hôn… giờ em ly hôn… Giang Lê rốt cuộc trong lòng em thì là cái gì”
Tôi im lặng
“Được thì cứ với bên ngoài là chán ”
Đôi mắt thoáng hiện vẻ đau đớn thả lỏng tay như thể đã kiệt sức cố nở một nụ gượng gạo giữ chút thể diện cuối cùng
“Tiểu Lê… chỉ cần đừng ly hôn cái gì cũng chấp nhận”
Tôi thấy mệt mỏi xoay rời
“Nếu chịu cuộc hôn nhân kiểu thì tùy”
“Sau tiệc đừng mời mà đến thật sự khó chịu”
Rất lâu phía mới vang lên một tiếng khàn khàn:
“Được”
Nửa đêm
Tôi khát nên dậy uống nước lờ mờ thấy tiếng
Con mèo nhà ai kêu mà thê thảm đến
Tôi để tâm
Lật ngủ tiếp
Từ Liêm mắt đỏ hoe trở về phòng ngủ thấy màn hình điện thoại của đầu giường sáng liên tục
Một lưu tên là “186/da trắng/ngực to/trai đại học” gửi tới hàng loạt tin nhắn:
【Chị ơi hôm nay chồng chị thấy giận 】
【Chị thích dây lưng em đeo lạnh quá… nhớ chị ngủ (video)】
Ngón tay run rẩy bấm đoạn video
Thấy trai trẻ trong phòng bao hôm nay chỉ mặc mỗi dây lưng uốn éo khoe cơ bụng
Thứ rác rưởi đó dùng thân thể trẻ trung để quyến rũ vợ khiến cô lung lay
Còn đã còn mới mẻ
Bị cô chán… thậm chí ghê tởm
Tin nhắn vẫn tiếp tục:
【Tối ngày mai thể gặp chị 】
Từ Liêm ghen đến phát cuồng
Tối hôm
Tôi cầm chìa khóa rời nhà chuẩn đến chỗ hẹn
Ngẩng đầu thấy Từ Liêm từ bếp bước
Đôi mắt xinh mang theo chút hy vọng nhưng giọng tái nhợt:
“Tiểu Lê làm món tráng miệng em thích … tối nay thể đừng ngoài ”
“Không đã hẹn ăn tối với khác ăn một ”
Tôi lịch sự chào
Không hề thấy gương mặt ngày càng tối và bàn tay đang run lên vì cố nén chịu
“Ăn tối cùng… cái gì chứ…”
4
Tôi phát hiện Từ Liêm đang theo dõi
Anh chỉ mặc một bộ đồ đen đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang cứ nghĩ là sẽ nhận
Hoặc lẽ vốn nhận
Dù thì vợ ngoại tình chồng như oan hồn bám riết phía là định bắt quả tang là cảnh cáo bình thường đều
Vì liền giữ lấy trai trẻ đôi môi uống rượu vang đỏ hôn xuống thật sâu
Ánh mắt lướt qua trong lòng trực tiếp đối diện với đàn ông đang ẩn trong bóng tối đó
Tôi nghĩ nếu thấy cảnh mà vẫn còn bám theo thì đúng là biến thái thật
Từ Liêm cảm thấy đau đến nghẹt thở
Người con gái từng dốc lòng theo đuổi từng tràn ngập ánh chỉ hướng về …
Giờ hôn khác ngay mặt
Cơ thể phản ứng nhanh hơn cả lý trí lao thẳng về phía
Anh bóp chết cái tên mặt non nhốt trong phòng để chỉ phép yêu …
khi điên cuồng xông nhà hàng hai chúng đã rời
Hành vi của Từ Liêm khiến cảm thấy khó chịu
Tôi quyết định mắt thấy tim phiền
Vừa trong tay bản thiết kế trang sức cần đưa tận nơi bay đến Hải Thành
An Trân Châu trong điện thoại ấp úng:
“Lê Lê chặn Từ Liêm Anh tìm suốt giờ đang ở ngay cạnh … là với một câu ”
“Không cần thiết Cúp máy ”
Hai tháng
Ba – Tống Thụ Cương – báo cho :
“Sau ngày Tinh Tinh sẽ cùng con tham dự tiệc từ thiện đại diện Tống thị giành lấy dự án của Lữ Ngân Khoa Kỹ”
Bước sảnh yến tiệc
Thấy Tống Tinh Tinh bao quanh bởi ánh đèn và lời khen ngợi:
“Thiên kim Tống gia quả thật nghiêng nước nghiêng thành”
Tôi thì thẳng đến mục tiêu
Khi cô bước khỏi giấc mộng hư vinh thì đã ký xong hợp đồng với Lữ Ngân Khoa Kỹ
Sắc mặt cô xanh mét
Kéo đến nơi
“Con tiện nhân Cô dùng thủ đoạn quyến rũ gì để câu Tổng Lữ ”
“Ba cô theo để hỗ trợ giành dự án kết quả tranh giành ánh hào quang Cô thiếu sự chú ý đến mức phát điên ”
Tôi khẩy:
“Cô thật ngu khi vẫn nghĩ chỉ là cái bóng bên cạnh cô”
“Tôi đã nỗ lực suốt bao nhiêu năm chỉ để còn những câu kiểu như ‘con hãy cùng Tống Tinh Tinh’”
“Cô gái bình hoa rực rỡ đến muộn là đến muộn thương trường chờ ai cả”
Tống Tinh Tinh tức giận kiềm chế định tát một cái
Tôi ý tránh
Dù tối nay để Tống Thụ Cương đích thân tay dạy dỗ cô sẽ khiến cô đau về thể xác khốn khổ về tâm trí còn thú vị hơn động thủ
Giây kế tiếp
“Chát”
Một cái tát giòn tan vang lên bên tai nhưng chẳng thấy đau gì cả
Tôi ngẩng đầu kinh ngạc
Chỉ thấy Tống Tinh Tinh đã ngã nhào xuống đất
Bàn tay giáng xuống đeo chiếc đồng hồ thập tự giá đắt đỏ từ ống tay vest cắt may vặn là biết sang trọng và đắt tiền đến mức nào
Là Từ Liêm
Tống Tinh Tinh nhục nhã tức tối hét lên:
“Từ Liêm Không nhà họ Tống nghĩ thể vững ở Giang Thành Vậy mà vì một đứa con riêng mà dám đánh ”
Người đàn ông để lộ chút biểu cảm
“Tống tiểu thư công khai làm chuyện thô lỗ chẳng nể mặt trưởng bối tất nhiên cũng cần nể nang”
“‘Con riêng’ trong miệng cô là vợ Miệng lưỡi sạch sẽ coi chừng cắt lưỡi đấy”
Sau buổi tiệc
Cha trách ở mãi Hải Thành chịu về cư xử đúng mực
Lúc mới biết buổi tiệc hôm đó là do Từ Liêm sắp đặt chỉ để tìm
Về đến nhà
Tôi thẳng đôi mắt đào hoa của lạnh giọng chất vấn:
“Lúc theo đuổi lạnh lùng thèm phản ứng Giờ chán dứt cứ đeo bám buông”
“Rốt cuộc là gì ”
Từ Liêm gì
Tôi vốn đã bực còn cứ im lặng khiến lửa giận bùng lên dữ dội
Tôi túm lấy cà vạt ép dựa cánh cửa
“Nói ”
Ánh mắt dừng môi từng chút một trở nên sâu thẳm tham lam điên cuồng kìm nén dục vọng
Giọng khàn khàn:
“Tiểu Lê vì em rời xa ”
Rõ ràng chỉ thôi mà thấy sởn gai ốc
Không kìm mà tim đập loạn
Tôi lùi một bước