Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Nghiên Tu nhìn chằm chằm tôi, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Anh ta chống tay lên bàn sách, nhìn tôi từ trên cao xuống, đôi mắt đỏ ngầu.

Tôi điềm nhiên ngồi trên ghế, ngẩng đầu, không chịu thua kém nhìn lại.

Anh ta nói: "Lâm Tiểu Vũ, dường như cô đã thay đổi thành một người khác."

"Sự hiểu chuyện và ngoan ngoãn của cô trước đây đều là giả vờ đúng không. Chỉ vì khoảnh khắc này, để chia đi một nửa tài sản của tôi?"

"Anh sai rồi. Năm hai mươi tuổi khi tôi tỏ tình với anh, tôi đã là người như thế này rồi. Là anh đã kéo tôi xuống bùn lầy, là anh đã hủy hoại cuộc đời tôi."

Tôi vốn dĩ là người dám nghĩ dám làm, dám đương đầu cũng dám buông bỏ.

Là anh ta với danh nghĩa tình yêu đã bẻ gãy đôi cánh của tôi, giam cầm tôi trong căn phòng nhỏ này.

Là anh ta đan dệt một lời nói dối, dùng đứa trẻ làm mạng nhện, quấn chặt lấy tôi.

May mắn thay, Lâm Tiểu Vũ ba mươi tuổi đã ngủ say, Lâm Tiểu Vũ hai mươi tuổi đã tỉnh lại.

Tôi thà không cần số tiền này, trở về mười năm trước, trở về điểm xuất phát của mọi thứ.

Tôi có thể học nghiên cứu sinh, học tiến sĩ của thầy Lưu. 

Tôi có thể vào làm việc ở các trường đại học hoặc làm cốt cán ở một doanh nghiệp tốt.

Tôi cũng có thể gặp được người thật lòng yêu thương, môn đăng hộ đối.

Nhưng tôi càng có thể một mình, tiếp tục chinh phục những đỉnh cao trong cuộc đời.

Tiền bạc đúng là rất quan trọng nhưng tiền bạc không phải là tất cả.

Nhân cách độc lập, ý chí tự do, chiều sâu và chiều rộng của cuộc sống, những điều này cũng rất quan trọng trong đời người.

Tôi đã bị đình trệ mười năm.

Đời người có được mấy cái mười năm chứ?

Tôi không cảm xúc đứng dậy: "Hãy quyết định nhanh đi, tôi rất vội."

Tôi quay người định đi thì anh ta túm chặt lấy tôi, giọng nói khản đặc: "Có phải cô đã yêu người khác rồi không?"

Tôi cạn lời: "Chẳng lẽ trong mắt anh, chuyện quan trọng nhất đời người phụ nữ là yêu một người đàn ông hoặc là được đàn ông yêu sao?"

Anh ta thở phào nhẹ nhõm, tôi lại bổ sung thêm một câu: "Nhưng nếu có người đàn ông phù hợp, tôi vẫn sẽ tận hưởng tình yêu, đó là tự do của tôi."

Mặt anh ta lập tức tối sầm lại.

Lúc này, Thẩm Tư Dao cầm sách bài tập đẩy cửa phòng sách bước vào: “Bố ơi, mẹ ơi, bài này con không biết làm."

Tôi bước đến trước mặt cô bé, cúi xuống xoa xoa má cô bé, dịu dàng nói: "Ngoan, sau này con cứ gọi dì là dì thôi."

"Không biết làm thì đi hỏi bố con ấy."

Khi tôi rời khỏi biệt thự, tôi nghe thấy Thẩm Nghiên Tu gào thét một cách điên cuồng: "Bố đã nói bao nhiêu lần rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ghép chục ghép chục…"

"Bài đơn giản thế này mà con cũng không biết làm, trong đầu con toàn là cỏ à?"

Bạn thấy chưa, chỉ khi tự mình kèm cặp, mới biết dạy dỗ một đứa trẻ khó đến mức nào.

Trong WeChat, Tần Phóng ngạc nhiên: [Cô mới quay lại tuổi 20 được hơn chục ngày, sao đã có được nhiều tài liệu như vậy rồi?] 

Không, không phải tôi đâu. 

Là tôi đã tìm thấy những tài liệu này khi đang lật máy tính.

Nhờ sự si mê và nhẫn nhịn của tôi đối với Thẩm Nghiên Tu trước đây, cảnh giác của anh ta đối với tôi rất thấp.

Tôi của tuổi ba mươi đã liên tục dành một năm và hơn một tháng trước đã thu thập được những tài liệu này nhưng lại chần chừ không dám hành động.

Cô ấy không nỡ bỏ Thẩm Tư Dao đã nuôi dưỡng từ nhỏ hay không buông bỏ được Thẩm Nghiên Tu đầy lời nói dối đây?

Con người chỉ khi đã lội qua dòng sông được đúc kết từ tình thân và tình yêu, mới biết việc không làm ướt quần áo khó đến mức nào.

Cô ấy khó lựa chọn, vậy để tôi đưa ra quyết định này vậy.

Một khi liên quan đến lợi ích, con người sẽ lộ ra bản tính xấu xa.

Thẩm Nghiên Tu đã không ký tên một cách dứt khoát, dây dưa kéo dài nhiều lần.

Xin lỗi, than thân trách phận, cầu xin.

Thậm chí còn lén lút thuê người điều tra tôi, hy vọng có thể tìm được sơ hở.

Sau khi mọi thứ đều vô ích, anh ta còn gọi điện cho tôi gào gầm lên: "Lâm Tiểu Vũ, bao nhiêu năm nay cô chỉ ở nhà nuôi con, dựa vào đâu mà lấy một nửa tài sản của tôi?"

"Cô có biết tôi kiếm những đồng tiền này đã chịu bao nhiêu khổ cực, đã phải cười nịnh bao nhiêu lần không?"

Tôi điềm tĩnh: "Tôi muốn mở một kênh livestream kể về cuộc hôn nhân ly hôn và đứa con của tôi, anh nói xem có ai hứng thú không?"

"Kể lại đúng sự thật, chắc không tính là phỉ báng, cũng không thể nói là xâm phạm quyền riêng tư chứ."

"Thẩm Nghiên Tu, sự kiên nhẫn của tôi đã cạn, ngày mai chín giờ sáng một là anh xuất hiện ở Cục Dân Chính, hai là tôi xuất hiện trên livestream."

Thẩm Nghiên Tu đưa theo Ôn Ngữ Ninh và Thẩm Tư Dao.

Ôn Ngữ Ninh sắp tức điên: "Lâm Tiểu Vũ, cô thật là vô liêm sỉ."

"Cô ở nhà thảnh thơi tám năm, tất cả tiền đều là A Tu kiếm, cô dựa vào đâu mà lấy nhiều như vậy!"

Tôi nhướng mày: "Dựa vào việc tôi là vợ hợp pháp trên giấy đăng ký kết hôn của anh ta."

"Có phải bây giờ hối hận vì ngày xưa đã tìm tôi kết hôn để cho con bé có thân phận hợp pháp rồi không?"

Ôn Ngữ Ninh tức đến mức cơ mặt run rẩy không ngừng: "Cô đừng có đắc ý."

"A Tu là người có tài năng, sau này tiền anh ấy kiếm được sẽ còn nhiều hơn bây giờ, thành tựu của anh ấy sẽ còn lớn hơn nữa. Đến lúc đó cô nhất định sẽ hối hận đến xanh cả ruột."

Cô ta khiêu khích nói: "À đúng rồi, tôi và A Tu chuẩn bị kết hôn vào ngày 4 tháng sau, đến lúc đó mời cô đến uống rượu mừng nhé."