Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi ngước mắt nhìn Thẩm Nghiên Tu với vẻ mặt khó tả: "Tôi đến đây không phải vì anh mà là vì có hẹn với người khác."
Tôi khoác tay Tần Phóng: "Chúng ta đi thôi."
Khi tôi vừa lướt qua, Thẩm Nghiên Tu đã nắm chặt cổ tay tôi: "Lâm Tiểu Vũ, đừng giở trò trẻ con như vậy, cô muốn dùng anh ta để chọc tức tôi sao?"
"Trong buổi tiệc như vậy, cô làm vậy có thích hợp không?"
Thẩm Tư Dao cũng theo sau chỉ trích tôi: "Mẹ à, bố nói hôm nay liên quan đến việc con có thể chuyển vào trường tiểu học tốt nhất thành phố đó, mẹ đừng làm bố mất mặt có được không?"
Đây thật sự là đứa con tôi đã dạy dỗ sao?
Tôi đầy hoài nghi và thất vọng, nhàn nhạt nói: "Thẩm Tư Dao, nếu con không thích mẹ, sau này con có thể gọi Ôn Ngữ Ninh là mẹ. Dù sao thì hai người mới giống một gia đình hơn."
Mưa nặng hạt hơn, tôi không muốn dây dưa nữa, vội vàng đi vào trong.
Vừa nãy Tần Phóng nói, vòng tròn xã hội của tôi rất nhỏ, đơn vị làm việc cũng khá đặc biệt, một trong số đồng nghiệp chỉ có hai người đàn ông, họ còn là ông già.
Nhưng trong buổi tiệc tối nay lại có khá nhiều đàn ông phù hợp độ tuổi mà tôi quen biết.
Tôi phải tìm xem sao, có lẽ "kẻ dan díu" của tôi, bố ruột của Thẩm Tư Dao đang ở trong đó.
Mỗi người đàn ông bắt chuyện với tôi, tôi đều cẩn thận xem xét nhưng có vẻ tôi lại không thân thiết với họ.
Đúng lúc đang thất vọng, một bàn tay già nua vỗ vỗ vai tôi: "Lâm Tiểu Vũ, cuối cùng thầy cũng tìm được em rồi."
"Bao nhiêu năm không đến thăm thầy, đúng là vô lương tâm mà!"
Không thể nào, gu của tôi nặng đô vậy sao?
Kết quả vừa quay đầu lại, tôi lại nhìn thấy thầy Lưu, thầy hướng dẫn chuyên ngành của tôi.
Tôi giật mình, thôi rồi, muốn đòi bài tập mà cũng đến đây để đòi sao.
Tôi lập tức lên tiếng: "Thầy Lưu, thầy cho em thêm ba ngày nữa, nhất định em sẽ viết xong luận văn mà."
Thầy Lưu hơi sững sờ, rồi lại cười ha hả vỗ vỗ vai tôi: "Thôi được rồi, thầy thấy em vẫn còn nhớ đến luận văn, thầy không chấp nhặt với em nữa."
Lúc này tôi mới hoàn hồn, thầy Lưu hiện tại so với thầy Lưu tôi gặp hôm qua đã khác nhau rồi, hai bên thái dương đã thêm nhiều tóc bạc, khóe mắt cũng hằn sâu thêm nhiều nếp nhăn.
Mười năm, đối với tôi chỉ như cái chớp mắt.
Còn thầy lại từng chút một bị thời gian khắc họa.
Trong lời trách móc đầy tức giận của thầy Lưu, tôi biết được năm xưa thầy định nhận tôi làm nghiên cứu sinh của mình.
Ai ngờ trước khi tốt nghiệp, đột nhiên tôi nói không muốn tiếp tục học thạc sĩ nữa mà muốn kết hôn.
Và cứ thế biến mất hai năm, đợi đến khi xuất hiện trở lại thì đã là bà mẹ một con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thầy Lưu giận đến nỗi tiếc thay cho tôi: "Tuổi trẻ không chịu học hành, chạy đi kết hôn sinh con, bao nhiêu năm nay em chỉ gửi tin nhắn vào dịp lễ tết và gửi chút đặc sản có bao giờ lộ mặt."
"Thầy cần mấy thứ này của em sao? Em đó, em đó…"
"Nếu không phải thầy thấy ảnh chụp chung của hai đứa em ở chỗ thằng Thẩm, thì thầy còn chẳng biết em đang ở Tinh Thành."
"Sư mẫu của em vẫn luôn tiếc nuối cho em đó."
Đúng vậy, tại sao ban đầu tôi lại bỏ qua tiền đồ rộng mở, bị ma xui quỷ ám mà đi kết hôn sinh con chứ?
Hơn nữa lại sinh ra một đứa như thế này.
"Sao hôm nay sư mẫu không đến ạ, giờ có bà ấy khỏe không ạ?"
"Giờ bà ấy được điều đến cục giáo dục rồi, hiện đang đi học ở tỉnh khác."
"Nào, chúng ta chụp một tấm ảnh chung đi, lát nữa thầy gửi cho bà ấy."
Thầy ấy lại kéo mặt giới thiệu tôi với mấy đại gia trong ngành bên cạnh: "Này, đây chính là cô học trò mà tôi vừa kể với các vị đó."
"Nó là một mầm non tốt trong việc nghiên cứu khoa học, kết quả lại chỉ nghĩ đến chuyện kết hôn sinh con."
"Từ sau cô bé này, tôi rất ít khi nhận học trò nữ nữa, tôi sợ chúng nửa chừng bỏ cuộc."
Mấy vị đại gia đều tỏ ra lịch thiệp: "Có thể được thầy Lưu nhớ nhung bao nhiêu năm như vậy, xem ra cô Lâm có tư chất cực cao đó."
Họ không biết thầy Lưu xem trọng tôi như vậy, thực ra còn có một nguyên nhân khác.
Năm xưa tôi làm thêm ở quán cà phê gần trường, sư mẫu chờ thầy ở quán cà phê thì đột nhiên bị nhồi m.á.u cơ tim, chính tôi đã kịp thời phát hiện và gọi xe cấp cứu.
Thảo nào Thẩm Nghiên Tu muốn tôi đến.
Anh ta muốn lợi dụng mối quan hệ giữa tôi và sư mẫu để đưa Thẩm Tư Dao vào trường tiểu học tốt nhất thành phố và làm quen với những vị đại gia này.
Bạn đừng coi thường một giáo sư đại học, bởi vì ông ấy có thể là nguồn tài nguyên cao cấp nhất mà bạn có thể tiếp cận trong đời.
Thầy Lưu là người xuất sắc trong lĩnh vực chuyên môn, quen biết không ít giáo sư cùng cấp, chưa kể học trò của thầy còn trải khắp thiên hạ.
Trong số đó không thiếu những người thành đạt.
Đôi khi muốn giải quyết công việc, nhất định phải tìm đúng đường, nếu không dù có tiêu bao nhiêu tiền cũng không thể mở được cánh cửa đó.
Nghĩ đến đây, tôi nhìn vào sảnh, thấy Thẩm Nghiên Tu tay trái khoác tay Ôn Ngữ Ninh, tay phải dắt Thẩm Tư Dao, thong thả chào hỏi mọi người.
Tôi khẽ gọi: "Thẩm Nghiên Tu…"
Cả ba người đồng loạt quay đầu nhìn về phía tôi.