Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô căn bản không xứng đáng để con bé gọi cô là mẹ.”
Mắt Ôn Ngữ Ninh đỏ hoe: "A Tu đã hứa với tôi là sau khi giải quyết xong chuyện trường tiểu học trọng điểm cho Tư Dao, anh ấy sẽ ly hôn với cô."
"Sớm muộn gì tôi cũng sẽ là vợ hợp pháp của anh ấy."
Cô ta như một con sư tử bị chọc giận, toàn thân dựng lông gào thét: Cô chính là bảo mẫu mà A Tu tìm về, Tư Dao, A Tu và tôi mới thật sự là một gia đình…"
Tiểu tam mà lại ngang nhiên như vậy.
Tôi rất muốn tát cô ta mấy cái nhưng khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi lại hiện lên vô số hình ảnh.
Tôi nói với Tần Phóng, đợi có báo cáo sẽ nói cho anh ấy biết tất cả sự thật.
Thầy Lưu nói, tôi và Tư Dao nhìn không giống nhau.
Còn cô ta nói, tôi chỉ là bảo mẫu mà A Tu tìm về.
Có lẽ suy nghĩ của tôi từ trước đến nay đã sai lầm rồi.
Tôi không tìm thấy dấu vết ngoại tình của mình là bởi vì tôi không ngoại tình, không hề có "kẻ dan díu".
Tôi chăm chú nhìn Ôn Ngữ Ninh: "Thẩm Tư Dao là con của cô sao?"
Mắt Ôn Ngữ Ninh lóe lên: "Nói bậy bạ gì đó, con bé có liên quan gì đến tôi?"
Là con của cô ta. Chính là con của cô ta.
Thẩm Nghiên Tu cưng chiều nuôi dưỡng như vậy, chỉ có con gái ruột mới có được đãi ngộ đó.
Và tôi ở tuổi ba mươi, lại đi làm báo cáo giám định huyết thống giữa bố con họ.
Chẳng lẽ… Tôi bước thêm hai bước, nhìn chằm chằm vào mắt Ôn Ngữ Ninh.
"Thẩm Tư Dao là con của cô và Thẩm Nghiên Tu sao? Cho nên anh ta mới một lòng chăm sóc."
"Anh ta muốn con bé có một thân phận hợp pháp nên anh ta mới kết hôn với tôi sao?"
Ôn Ngữ Ninh không chịu thua kém: "Dù sao thì anh ấy cũng là vì muốn cho Tư Dao một gia đình trọn vẹn mới kết hôn với cô."
"Anh ấy không hề yêu cô, cô đừng có mà đắc ý!"
Đầu tôi đau nhức, dường như có điều gì đó bị kìm nén dữ dội đang muốn trào ra.
Xa xa, Thẩm Tư Dao đang vẫy tay: "Dì Ôn, ngoài trời tạnh mưa rồi, có thể b.ắ.n pháo hoa rồi đó."
Ôn Ngữ Ninh cười khiêu khích: "Cô thấy chưa, con gái cô nuôi bảy năm vẫn là thân với tôi nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi ôm đầu dựa vào tường, đau đớn không chịu nổi.
Ôn Ngữ Ninh ác ý nói: "Hình như mẹ con không khỏe, hay là chúng ta đừng b.ắ.n pháo hoa nữa, con đi cùng mẹ con đi."
"Không! Mẹ con ngày nào cũng không khỏe chỗ này chỗ kia, bố nói mẹ con chỉ giả vờ thôi."
"Chúng ta mặc kệ mẹ con đi, khó khăn lắm con mới có cơ hội b.ắ.n pháo hoa mà."
Ôn Ngữ Ninh kéo cô bé ra ngoài, rồi quay đầu lại, nở nụ cười với tôi.
Ký ức bị đẩy bật ra một vết nứt, rất nhiều mảnh vỡ tràn ra.
Sau khi lời tỏ tình bị từ chối, tôi không còn dây dưa với Thẩm Nghiên Tu nữa nhưng không lâu sau, vào một ngày mưa lớn, anh ta ngất xỉu trên đường tôi tan sở về.
Tôi cũng không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu nên tôi đưa anh ta đến bệnh viện, coi như làm tròn tình nghĩa bạn bè.
Sau khi xuất viện, anh ta nhiều lần xin lỗi tôi, nói rằng lúc đó từ chối tôi là vì nhất thời không chấp nhận được việc gia đình phá sản, trong lúc cảm xúc dâng trào nên đã lỡ lời.
Tôi tan ca làm thêm muộn, ngày nào anh ta cũng đến đón tôi.
Anh ta xua đuổi những kẻ say rượu huýt sáo trêu chọc tôi.
Anh ta cõng tôi sốt cao đến bệnh viện.
Anh ta còn hét lớn trên Đỉnh Lộc Sơn trước mặt rất nhiều người: "Lâm Tiểu Vũ, anh thích em!"
Anh ta tỏ tình tôi giữa pháo hoa, chúng tôi xác định quan hệ yêu đương.
Anh ta ôm 99 đóa hồng, quỳ một gối cầu hôn tôi, rồi nhanh chóng đề nghị đăng ký kết hôn.
Sau khi kết hôn không lâu, anh ta phát hiện mình bị vô sinh nên vô cùng thất vọng, tôi an ủi anh ta là không sao cả, dù sao tôi cũng không thích trẻ con.
Nhưng anh ta lại ngẩng đầu lên hỏi tôi trong nước mắt: "Tiểu Vũ, chúng ta nhận nuôi một đứa trẻ đi."
"Từ nhỏ em đã mất mẹ, anh biết em vẫn luôn rất cô đơn, anh không muốn sau này em cũng như vậy."
"Có em, có anh và có con, như vậy mới là một gia đình trọn vẹn chứ."
Chúng tôi muốn con lớn lên khỏe mạnh nên đã đổi thành phố sinh sống, trong mắt người ngoài, Tư Dao chính là con ruột của chúng tôi.
Công việc của Thẩm Nghiên Tu ngày càng bận rộn, còn Tư Dao khi còn nhỏ lại hay ốm vặt.
Để chăm sóc Tư Dao, tôi đành phải từ bỏ sự nghiệp.
Sau này, khi Tư Dao dần lớn lên, thái độ của anh ta đối với tôi cũng ngày càng lạnh nhạt.
...