Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên anh ta là Minh. Tôi đã đọc được trên màn hình điện thoại của anh ta khi anh ta đăng nhập vào một tài khoản mạng xã hội. Minh. Một cái tên thật bình thường, nhưng lại mang đến cho tôi một cảm giác an toàn lạ lùng.
Minh bắt đầu công cuộc điều tra của mình một cách có hệ thống. Anh ta không phải là một thám tử, nhưng cách anh ta tìm kiếm thông tin rất chuyên nghiệp. Anh ta đọc tất cả các bài báo cũ về vụ tai nạn của tôi. Anh ta tìm kiếm hồ sơ công ty của Nam Phong và Vy.
Tôi đã c.h.ế.t vì một vụ tai nạn giao thông, ít nhất đó là kết luận của cảnh sát. Một chiếc xe tải mất lái, đ.â.m vào xe tôi. Nhưng Minh không tin. Ánh mắt anh ta cứ dán vào những chi tiết nhỏ, những sự trùng hợp đáng ngờ.
“Cô ấy không phải người hay bất cẩn như vậy,” Minh lẩm bẩm khi anh ta đọc một bài báo. “Khu vực đó cũng không phải là điểm đen tai nạn.”
Tôi cảm thấy anh ta đúng. Tôi luôn là một người cẩn thận. Cái ngày tôi chết, tôi đang trên đường đến gặp luật sư để hoàn tất thủ tục ly hôn. Tôi nhớ rõ cảm giác nặng nề, nhưng tôi không hề mất tập trung.
Minh tìm đến những người quen cũ của tôi, những người mà tôi đã mất liên lạc từ lâu. Anh ta bắt đầu bằng cách tìm đến Thảo, cô bạn thân nhất của tôi. Thảo đã chuyển đi sau khi tôi chết, đau buồn và thất vọng.
Minh tiếp cận Thảo một cách khéo léo. Anh ta giới thiệu mình là một người bạn cũ của Linh, muốn tìm hiểu thêm về cô ấy. Tôi biết Thảo sẽ không dễ tin, nhưng Minh có một sự chân thành đáng kinh ngạc.
“Chào chị, tôi là Minh,” anh ta nói qua điện thoại. “Tôi muốn hỏi về Linh. Chúng tôi có quen biết nhau hồi đại học, nhưng sau đó thì mất liên lạc.”
Thảo, ở đầu dây bên kia, im lặng một lúc. “Linh mất rồi, anh không biết sao?”
“Tôi có biết,” Minh trả lời, giọng trầm buồn. “Chính vì thế tôi mới muốn biết thêm. Tôi đã rất sốc khi nghe tin. Tôi muốn hiểu chuyện gì đã xảy ra.”
Tôi thấy Thảo lưỡng lự, nhưng cuối cùng cô ấy cũng đồng ý gặp Minh. Cuộc gặp diễn ra tại một quán cà phê vắng vẻ. Tôi theo Minh đến đó, lòng đầy mong đợi.
Thảo xuất hiện, nét mặt tiều tụy hơn so với những gì tôi nhớ. Cô ấy vẫn đau khổ vì tôi. Tôi muốn ôm cô ấy, muốn nói với cô ấy rằng tôi vẫn ở đây, nhưng tôi không thể.
“Linh… cô ấy là một người rất tốt,” Thảo bắt đầu, giọng nghẹn ngào. “Nhưng cô ấy đã phải chịu quá nhiều đau khổ.”
Minh lắng nghe một cách chăm chú. “Cô ấy đã chịu đựng điều gì?”
“Nam Phong,” Thảo nói, ánh mắt đầy căm ghét. “Anh ta là một kẻ lừa dối. Anh ta đã lừa dối Linh từ rất lâu rồi. Con Vy đó, nó không phải mới xuất hiện đâu. Nó đã ở đó từ khi Linh và Nam Phong mới cưới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tim tôi như thắt lại. Tôi đã nghi ngờ, nhưng tôi không có bằng chứng. Bây giờ, mọi thứ dần hé lộ. Minh ghi chép cẩn thận. Anh ta hỏi về những mâu thuẫn trong hôn nhân của tôi, về những khoản tiền lớn mà Nam Phong đã bí mật chuyển đi.
“Nam Phong nói rằng anh ta cần tiền để đầu tư,” Thảo kể. “Nhưng Linh đã phát hiện ra anh ta đã dùng tiền để mua một căn hộ cho Vy, và một chiếc xe sang trọng.”
Tôi nhớ lại những lần tôi thắc mắc về tài chính, Nam Phong luôn gạt đi, nói tôi quá lo lắng. Tôi đã tin anh ta. Thật ngu ngốc.
Minh hỏi sâu hơn về tài chính của Nam Phong và công ty anh ta. Anh ta đặc biệt chú ý đến một dự án bất động sản mà Nam Phong đã đổ rất nhiều tiền vào, nhưng sau đó lại tuyên bố phá sản.
“Dự án đó thật sự có vấn đề,” Thảo nói. “Linh từng nói với tôi rằng cô ấy nghi ngờ Nam Phong cố tình làm phá sản để rửa tiền, hoặc để che giấu điều gì đó.”
Minh gật đầu. “Có bất kỳ ai khác biết về chuyện này không? Hay có bằng chứng nào không?”
Thảo suy nghĩ. “Linh từng nói cô ấy đã sao chép một số tài liệu quan trọng. Cô ấy định dùng chúng làm bằng chứng khi ly hôn. Nhưng sau đó thì…” Thảo dừng lại, ánh mắt đầy hối tiếc. “Tôi không biết chúng ở đâu.”
Minh cảm ơn Thảo và rời đi. Tôi đi theo anh ta, lòng đầy hy vọng. Những tài liệu đó! Nếu chúng tồn tại, chúng có thể lật đổ mọi thứ. Chúng có thể chứng minh Nam Phong không chỉ là một kẻ phản bội, mà còn là một tội phạm.
Minh trở về căn hộ của tôi. Anh ta bắt đầu lục lọi kỹ lưỡng hơn. Anh ta kiểm tra từng ngóc ngách, từng cuốn sách, từng ngăn kéo. Anh ta làm việc không ngừng nghỉ, như thể bị ám ảnh.
Tôi nhìn anh ta, và một câu hỏi khác dấy lên trong lòng. Tại sao anh ta lại làm tất cả những điều này? Tại sao một người xa lạ lại quan tâm đến cái c.h.ế.t của tôi đến vậy? Anh ta có mục đích gì?
Anh ta tìm thấy một chiếc hộp nhỏ, giấu kín dưới đáy tủ quần áo cũ. Chiếc hộp mà tôi đã từng dùng để cất giữ những lá thư tình đầu tiên của Nam Phong. Tôi đã giữ nó như một kỷ niệm đẹp, trước khi mọi thứ sụp đổ.
Minh mở chiếc hộp. Bên trong không phải thư tình, mà là một chiếc USB. Anh ta cắm chiếc USB vào laptop của mình. Một tập tin được mở ra. Đó là một bảng tính tài chính phức tạp, với những con số và giao dịch mà tôi chưa từng thấy.
Tôi nhìn thấy tên Nam Phong và Vy xuất hiện nhiều lần trong các giao dịch đáng ngờ. Có cả những khoản tiền lớn được chuyển ra nước ngoài. Đây không phải là chuyện lừa dối đơn thuần. Đây là một vụ án kinh tế phức tạp.
Minh lướt qua các trang tài liệu, nét mặt anh ta càng lúc càng đanh lại. Anh ta tìm thấy một ghi chú nhỏ, viết tay của tôi, kẹp trong tập tin: “Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, hãy tìm những tài liệu này. Chúng sẽ kể sự thật.”
Anh ta nhìn vào ghi chú, rồi nhìn vào màn hình. Anh ta không nói gì, nhưng tôi cảm nhận được sự phẫn nộ trong anh ta. Anh ta nhận ra, cái c.h.ế.t của tôi không phải là một vụ tai nạn ngẫu nhiên. Nó là một sự sắp đặt. Một âm mưu.