Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Alo?” Tiếng Nam Phong vang lên, đầy vẻ khó chịu. “Số lạ nào vậy?”
Người đàn ông lạ, anh ta không nói nhiều. Giọng anh ta trầm và lạnh lùng, như băng đá. “Mày còn mặt mũi nói câu đó à?”
Nam Phong ở đầu dây bên kia dường như c.h.ế.t lặng. Tôi có thể cảm nhận được sự hoang mang của anh ta. Tôi thì lại tò mò. Người đàn ông này là ai? Sao anh ta lại giận dữ thay tôi như vậy?
“Mày là ai?” Nam Phong gằn giọng hỏi, sự bối rối chuyển thành nghi ngờ. “Sao mày lại có số điện thoại này? Linh đâu?”
Người đàn ông kia khẽ nhếch môi, một nụ cười khẩy đầy khinh bỉ. “Linh đâu à? Mày nghĩ cô ấy sẽ tới phá đám cưới của mày sao? Cô ấy đã c.h.ế.t rồi, đồ khốn.”
“Mày nói cái quái gì vậy?” Nam Phong gào lên. “Mày định giở trò gì? Mày là ai mà dám nói về Linh như vậy?”
“Tao là người đàn ông của Linh.” Anh ta đáp, giọng điệu kiên quyết, không chút do dự. “Một người đàn ông mà mày chưa từng xứng đáng.”
Tiếng Nam Phong ở đầu dây bên kia im bặt. Sau đó là một tiếng “tút tút” kéo dài. Anh ta đã cúp máy. Người đàn ông lạ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, rồi ánh mắt anh ta hướng về phía tôi, như thể anh ta cảm nhận được sự hiện diện của tôi.
Tôi giật mình. Anh ta có thể cảm thấy tôi sao? Hay chỉ là trùng hợp? Tôi chưa bao giờ gặp anh ta. Anh ta là ai? Tại sao anh ta lại nói như vậy? Trái tim tôi, hay thứ tôi nghĩ là trái tim, đập loạn xạ.
Anh ta bỏ điện thoại vào túi, rồi bắt đầu đi lại quanh căn hộ. Anh ta không tìm kiếm gì cụ thể, chỉ như đang quan sát, ghi nhớ từng chi tiết. Ánh mắt anh ta dừng lại ở một vết ố trên tường, một vết nứt trên sàn gỗ, những thứ mà tôi, trong quá khứ, đã cố gắng che giấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi đi theo anh ta, như một cái bóng. Sự tò mò của tôi lấn át cả nỗi sợ hãi. Tôi muốn biết mục đích của anh ta. Anh ta có phải là một người bạn của tôi? Nhưng tôi chưa từng biết anh ta.
Anh ta dừng lại trước tủ sách cũ của tôi. Bàn tay anh ta lướt nhẹ qua những cuốn sách, rồi dừng lại ở một cuốn nhật ký bìa da đã cũ mòn, được giấu kín sau một chồng sách dày. Đó là cuốn nhật ký của tôi, nơi tôi đã ghi lại mọi tâm tư, nỗi đau, và cả sự phản bội.
Anh ta rút cuốn nhật ký ra, mở nó ra. Đôi mắt anh ta lướt nhanh qua những dòng chữ của tôi. Tôi cảm thấy như một lớp vỏ bọc của mình đang bị lột trần. Anh ta đọc. Đọc về những ngày tháng hạnh phúc ban đầu, về sự lạnh nhạt dần của Nam Phong, về sự xuất hiện của Vy, và về nỗi cô đơn của tôi.
Tôi nhớ lại, những dòng cuối cùng tôi viết trong cuốn nhật ký đó. Là về sự tuyệt vọng, sự mất mát, và cả một lời cầu xin được giải thoát. Tôi đã không muốn chết, nhưng tôi không thể sống tiếp trong địa ngục đó.
Anh ta đọc đến đoạn đó, đôi mày anh ta nhíu lại. Anh ta quay lại trang cuối cùng, rồi một trang trước nữa. Bàn tay anh ta run nhẹ. Tôi cảm thấy một luồng năng lượng lạnh buốt tỏa ra từ anh ta, như thể anh ta đang đối mặt với một sự thật khủng khiếp.
Rồi anh ta dừng lại ở một bức ảnh kẹp trong cuốn nhật ký. Bức ảnh tôi chụp cùng Nam Phong trong ngày cưới. Nhưng phía sau lưng Nam Phong, ẩn khuất trong bóng tối, là một bóng hình mờ ảo. Tôi giật mình. Đó là Vy.
Cô ta đã ở đó, ngay trong ngày cưới của tôi, như một bóng ma báo trước. Tôi chưa bao giờ nhận ra điều này. Tôi quá hạnh phúc, quá mù quáng để nhìn thấy. Người đàn ông kia nhìn chằm chằm vào bức ảnh, rồi ánh mắt anh ta chuyển sang một dòng chú thích tôi viết bên dưới, bằng một nét chữ run rẩy.
“Cái c.h.ế.t của tôi không phải là sự giải thoát, mà là một sự kết thúc…” Anh ta lẩm bẩm đọc. “Cái gì đã kết thúc?”
Anh ta gấp cuốn nhật ký lại, nét mặt đanh lại. Tôi thấy rõ sự quyết tâm trong ánh mắt anh ta. Tôi không biết anh ta sẽ làm gì, nhưng tôi cảm thấy một tia hy vọng mong manh. Có lẽ, cái c.h.ế.t của tôi không phải là vô nghĩa. Có lẽ, có người sẽ tìm ra sự thật.
Anh ta đứng dậy, đi ra ngoài. Tôi vẫn đi theo, không rời. Anh ta đi thẳng đến một quán cà phê quen thuộc mà tôi thường lui tới. Anh ta ngồi xuống, lấy điện thoại ra và bắt đầu gõ gì đó. Tôi thấy anh ta tìm kiếm thông tin về vụ tai nạn của tôi, về Nam Phong, và về Vy.
Tôi cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với người đàn ông này. Anh ta không quen biết tôi, nhưng lại dấn thân vào câu chuyện của tôi. Anh ta là ai? Anh ta đang tìm kiếm điều gì? Tôi biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Và tôi, Linh, sẽ ở lại để chứng kiến mọi thứ.