Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày cưới của Nam Phong và Vy đã đến. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ cảm thấy hồi hộp đến vậy vào một ngày mà đáng lẽ ra tôi phải đau đớn nhất. Nhưng giờ đây, tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa. Tôi chỉ muốn chứng kiến.

 

Minh đã chuẩn bị mọi thứ một cách tỉ mỉ. Bài báo của Kiên đã sẵn sàng, với những bằng chứng không thể chối cãi. Họ đã lên kế hoạch để bài báo được phát hành cùng lúc với thời điểm lễ cưới bắt đầu, tạo ra một cú sốc lớn nhất.

 

Tôi theo Minh đến nhà thờ, nơi diễn ra hôn lễ. Khách mời đã có mặt đông đủ. Họ là những người quen cũ của tôi, những người thân trong gia đình, những đối tác làm ăn. Tôi thấy khuôn mặt họ rạng rỡ, không hề biết rằng một cơn bão sắp ập đến.

 

Minh mặc một bộ vest đen lịch lãm, đứng lẫn vào đám đông. Anh ta không cố gắng thu hút sự chú ý, nhưng ánh mắt anh ta sắc bén, quét qua từng gương mặt quen thuộc. Anh ta tìm kiếm Nam Phong và Vy.

 

Nam Phong xuất hiện, trong bộ vest chú rể lịch lãm. Bên cạnh anh ta là Vy, lộng lẫy trong chiếc váy cưới trắng tinh. Họ trông thật hạnh phúc, thật viên mãn. Nhưng tôi biết, đó chỉ là một vỏ bọc mỏng manh, sắp sửa vỡ tan.

 

Tôi nhớ lại ngày cưới của tôi và Nam Phong. Tôi cũng đã từng mặc chiếc váy trắng đó, cũng đã từng nở nụ cười hạnh phúc đó. Nhưng hạnh phúc đó đã bị dập tắt quá nhanh chóng, bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của sự phản bội và dối trá.

 

Minh giữ bình tĩnh. Anh ta nhìn đồng hồ. Thời gian đang trôi qua từng giây một. Tôi cảm thấy adrenaline dâng trào trong mình. Đây sẽ là khoảnh khắc quyết định.

 

“Linh, cô có ở đây không?” Minh thì thầm, như thể anh ta biết tôi đang ở gần. “Hãy nhìn xem, công lý sẽ được thực thi.”

 

Tôi cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ với Minh. Anh ta không chỉ là người tìm kiếm sự thật, anh ta còn là người bạn đồng hành của tôi, là cầu nối giữa tôi và thế giới này.

 

Tiếng chuông nhà thờ vang lên, báo hiệu buổi lễ sắp bắt đầu. Linh mục bước ra, nở nụ cười hiền hậu. Nam Phong và Vy nắm tay nhau, tiến vào lễ đường.

 

Đúng lúc đó, tất cả màn hình lớn trong sảnh tiệc, ban đầu dùng để chiếu hình ảnh cô dâu chú rể, đột nhiên thay đổi. Thay vào đó là dòng chữ lớn, màu đỏ rực: “SỰ THẬT VỀ CÁI CHẾT CỦA LINH VÀ TỘI ÁC CỦA NAM PHONG – VY”

 

Một sự hỗn loạn nhỏ bắt đầu lan ra trong đám đông. Mọi người xì xào, bàn tán. Tôi thấy khuôn mặt Nam Phong và Vy tái mét. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

 

Rồi bài báo được chiếu lên màn hình. Những hình ảnh, những tài liệu, những bằng chứng về việc Nam Phong và Vy đã gian lận tài chính, rửa tiền, và đặc biệt là đoạn ghi âm cuộc nói chuyện của họ, được phát lại rõ ràng, vang vọng khắp sảnh tiệc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

“Anh chắc chắn Linh sẽ ký chứ? Em không muốn có bất kỳ rắc rối nào đâu. Nếu cô ta cứng đầu, mình cứ để cô ta c.h.ế.t đi.” Giọng Vy vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn.

 

Cả sảnh tiệc im lặng như tờ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Nam Phong và Vy. Nụ cười trên môi họ vụt tắt. Thay vào đó là sự kinh hoàng và căm phẫn.

 

Cha mẹ Nam Phong đứng bật dậy, nét mặt thất thần. Mẹ Vy ngất xỉu ngay tại chỗ. Khách mời bắt đầu bàn tán xôn xao, những lời xì xào trở thành những tiếng la ó, những lời chỉ trích.

 

“Đồ khốn nạn!” “Tên sát nhân!” “Con hồ ly tinh!”

 

Nam Phong và Vy đứng đó, như những bức tượng. Họ đã bị lật tẩy hoàn toàn. Họ đã bị hủy hoại trước mắt tất cả mọi người.

 

Minh vẫn đứng đó, bình tĩnh quan sát. Ánh mắt anh ta không có chút hả hê nào, chỉ có sự bình thản, như thể anh ta đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Anh ta đã làm điều mà tôi không thể làm được. Anh ta đã đưa sự thật ra ánh sáng.

 

Vy đột nhiên quay sang Nam Phong, đôi mắt cô ta đỏ ngầu. “Tại sao? Tại sao anh lại để chuyện này xảy ra? Anh đã hứa với em là sẽ không ai biết mà!”

 

“Anh… anh không biết,” Nam Phong lắp bắp, khuôn mặt anh ta trắng bệch. “Anh không biết thằng khốn đó lại có những thứ này!”

 

Họ bắt đầu cãi vã ngay trong lễ đường. Tiếng quát tháo, tiếng khóc lóc, tiếng chửi rủa. Buổi lễ cưới đã biến thành một vở kịch bi hài, một màn kịch đáng xấu hổ.

 

Cảnh sát đã được gọi đến. Tiếng còi xe cảnh sát vang vọng bên ngoài. Nam Phong và Vy bị bắt giữ ngay tại chỗ, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.

 

Khi họ bị dẫn đi, tôi thấy ánh mắt Vy thoáng nhìn về phía Minh. Đó là một ánh mắt đầy căm thù, một ánh mắt thề sẽ trả thù. Nhưng Minh không hề nao núng. Anh ta chỉ đứng đó, nhìn họ biến mất.

 

Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm dâng trào trong mình. Công lý đã được thực thi. Cuối cùng, những kẻ đã hại tôi cũng đã phải trả giá. Tôi cảm thấy như một sợi xích vô hình đang dần được tháo gỡ khỏi linh hồn tôi.

 

Nhưng tôi vẫn chưa thể siêu thoát. Tôi vẫn còn vương vấn một điều gì đó. Hay là, tôi muốn ở lại thêm một chút nữa, để nhìn Minh. Anh ta đã làm quá nhiều cho tôi. Tôi muốn biết, anh ta là ai, và tại sao anh ta lại làm điều này?