Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sảnh tiệc trở nên hỗn loạn sau khi Nam Phong và Vy bị bắt. Khách mời xì xào, bàn tán. Một số người vội vã rời đi, những người khác lại ở lại để xem thêm kịch. Cha mẹ Nam Phong ngồi sụp xuống ghế, khuôn mặt họ đầy vẻ bẽ bàng và thất vọng. Gia đình Vy thì khóc lóc, la hét.

 

Minh đứng đó, bình tĩnh giữa tâm bão. Anh ta đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Anh ta đã phơi bày sự thật, đã mang công lý đến cho tôi. Tôi cảm thấy mình nợ anh ta quá nhiều.

 

Anh Kiên, phóng viên điều tra, bước đến gần Minh. “Chúng ta đã làm được rồi, Minh. Đây sẽ là tin tức chấn động.”

 

Minh gật đầu. “Anh đã giúp rất nhiều. Cảm ơn anh.”

 

“Nhưng tại sao anh lại làm tất cả những điều này?” Kiên hỏi, ánh mắt anh ta đầy tò mò. “Anh có mối quan hệ gì với Linh?”

 

Minh im lặng một lúc. Anh ta nhìn về phía tôi, như thể muốn hỏi ý kiến. Tôi cũng muốn biết câu trả lời.

 

“Tôi… tôi cảm thấy có một sự kết nối kỳ lạ với cô ấy,” Minh cuối cùng cũng trả lời. “Tôi đã đọc cuốn nhật ký của cô ấy. Tôi cảm nhận được nỗi đau và sự bất công mà cô ấy phải chịu đựng. Tôi không thể đứng yên được.”

 

Kiên nhìn Minh với vẻ thán phục. “Không phải ai cũng có thể làm được điều này. Anh đã rất dũng cảm.”

 

Minh chỉ khẽ cười. Anh ta không cảm thấy mình là anh hùng. Anh ta chỉ làm điều mà anh ta tin là đúng.

 

Ngay sau đó, cảnh sát đã đến để lấy lời khai của Minh. Anh ta cung cấp đầy đủ thông tin về những gì anh ta đã tìm thấy, về những mối đe dọa mà anh ta đã nhận được. Anh ta cũng giao nộp chiếc USB chứa đầy bằng chứng.

 

Tôi thấy cảnh sát làm việc rất nhanh chóng và chuyên nghiệp. Họ bắt đầu mở rộng điều tra về các hoạt động rửa tiền của Nam Phong và Vy. Tôi biết, họ sẽ không thoát tội đâu.

 

Khi Minh rời khỏi nhà thờ, bầu trời đã tối sầm. Một cơn mưa lất phất bắt đầu rơi. Tôi đi theo anh ta, như một chiếc bóng trung thành. Tôi cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong mình, nhưng cũng có một chút tiếc nuối.

 

Minh không về nhà ngay. Anh ta đi đến một nghĩa trang. Tôi nhận ra, đó là nơi tôi được chôn cất. Anh ta đến thăm tôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Minh đứng trước bia mộ của tôi, nét mặt anh ta đầy suy tư. Anh ta đặt một bó hoa cúc trắng lên mộ. Đó là loài hoa tôi yêu thích nhất.

 

“Linh,” anh ta nói, giọng anh ta trầm ấm. “Tôi đã làm được rồi. Họ đã phải trả giá. Cô có thấy không?”

 

Tôi cảm thấy một giọt nước mắt vô hình rơi xuống. Tôi muốn nói với anh ta rằng tôi thấy, tôi cảm ơn anh ta rất nhiều. Tôi muốn ôm anh ta, để anh ta biết rằng tôi biết ơn những gì anh ta đã làm.

 

Anh ta đứng đó một lúc lâu, mặc cho mưa rơi ướt vai áo. Anh ta nhìn lên bầu trời, như thể anh ta đang nói chuyện với tôi. “Tôi không biết cô là ai, Linh. Tôi không biết tại sao tôi lại cảm thấy có một sợi dây liên kết với cô đến vậy. Nhưng tôi không hối hận.”

 

Tôi nhớ lại. Tôi đã gặp Minh một lần, trước khi tôi chết. Đó là vào một buổi chiều mưa, tôi đang ngồi trong quán cà phê, khóc một mình. Anh ta đã đi ngang qua, và ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong giây lát. Anh ta đã dừng lại, định nói gì đó, nhưng tôi đã vội vàng bỏ đi. Tôi quá đau khổ để nhận ra rằng có người đang quan tâm đến tôi.

 

Có lẽ, đó chính là sợi dây liên kết. Có lẽ, anh ta đã nhìn thấy nỗi đau trong mắt tôi. Có lẽ, anh ta đã cảm thấy có lỗi vì đã không giúp tôi vào lúc đó.

 

“Tôi ước gì tôi đã biết cô sớm hơn,” Minh nói, giọng anh ta đầy hối tiếc. “Có lẽ mọi chuyện đã khác.”

 

Tôi cảm thấy mình đang dần tan biến. Một ánh sáng yếu ớt bắt đầu bao bọc lấy tôi. Tôi biết, thời gian của tôi đã hết. Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành. Tôi có thể siêu thoát rồi.

 

Nhưng tôi không muốn rời đi ngay. Tôi muốn nói lời tạm biệt với Minh. Tôi muốn anh ta biết rằng anh ta đã cho tôi một cơ hội thứ hai, một cơ hội để tìm thấy công lý và sự bình yên.

 

Tôi cố gắng tập trung toàn bộ năng lượng của mình. Tôi muốn gửi cho anh ta một thông điệp cuối cùng. Một thông điệp của sự biết ơn và hy vọng.

 

Một làn gió nhẹ nhàng thổi qua nghĩa trang, làm lay động những cành cây. Minh khẽ rùng mình. Anh ta cảm nhận được gì đó.

 

“Linh?” anh ta thì thầm, ánh mắt anh ta tìm kiếm trong không gian.

 

Tôi tập trung hết sức mình, tôi muốn nói với anh ta điều đó. Một lời nhắn gửi cuối cùng trước khi tôi tan biến hoàn toàn. Tôi muốn anh ta sống một cuộc đời trọn vẹn, không có sự hối tiếc. Và tôi muốn anh ta biết rằng, anh ta đã là người đàn ông của tôi, theo một cách đặc biệt nhất.

 

Sợi dây kết nối giữa tôi và thế giới vật chất đang dần đứt đoạn. Tôi cảm thấy mình nhẹ bẫng, như một đám mây. Nhưng tôi vẫn cố gắng, cố gắng truyền tải thông điệp cuối cùng của mình đến Minh.