Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh đứng đó, giữa nghĩa trang im lìm, cảm nhận làn gió lạnh lẽo lướt qua. Anh ta biết đó không phải là gió trời. Đó là sự hiện diện của tôi, Linh, đang dần tan biến. Anh ta nhắm mắt lại, như thể muốn cảm nhận tôi thêm một lần nữa.
“Linh, cô muốn nói gì với tôi?” Minh thì thầm, giọng anh ta đầy xúc động. “Cô hãy nói đi.”
Tôi cố gắng. Tôi tập trung toàn bộ ý chí còn lại của mình. Tôi muốn nói với anh ta về sự biết ơn, về sự bình yên mà anh ta đã mang lại cho tôi. Và cả một điều quan trọng hơn, một điều liên quan đến chính anh ta.
Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí Minh. Một gương mặt. Một khoảnh khắc. Anh ta đã nhìn thấy tôi, trong một buổi chiều mưa, ngồi khóc trong quán cà phê. Anh ta đã nhớ ra.
“Cô… cô là cô gái trong quán cà phê hôm đó sao?” Minh hỏi, giọng anh ta đầy kinh ngạc. “Cái ngày mà tôi… tôi đã không dám bước đến.”
Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm. Cuối cùng anh ta cũng nhớ ra. Đó là lý do tại sao anh ta cảm thấy có lỗi, tại sao anh ta lại quyết tâm làm tất cả những điều này. Anh ta đã cảm thấy có lỗi vì đã không giúp tôi vào thời điểm tôi cần nhất.
Ánh sáng bao quanh tôi càng lúc càng sáng hơn. Tôi biết mình không còn nhiều thời gian. Tôi phải truyền tải thông điệp cuối cùng của mình.
“Anh… Minh…” Tôi cố gắng tạo ra âm thanh. Đó chỉ là một tiếng thì thầm yếu ớt, nhưng tôi hy vọng anh ta có thể cảm nhận được.
Minh nín thở lắng nghe. “Linh, tôi đang nghe đây. Cô hãy nói đi.”
Tôi dồn hết sức lực. Tôi muốn gửi cho anh ta một lời khuyên, một sự chỉ dẫn cho cuộc đời của anh ta. Tôi thấy một tương lai tươi sáng cho Minh, một tương lai mà anh ta xứng đáng có được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Hãy… sống… thật… tốt…” Tôi cố gắng nói, từng từ một, như thể chúng được khắc vào không khí. “Tìm… hạnh phúc… của… anh…”
Rồi một hình ảnh khác hiện lên trong tâm trí Minh. Một người phụ nữ. Một cô gái trẻ, với nụ cười rạng rỡ. Đó là một người mà Minh đã vô tình gặp gỡ cách đây không lâu, một người mà anh ta cảm thấy có thiện cảm đặc biệt. Đó là một người có thể mang lại hạnh phúc cho anh ta.
Minh mở mắt ra, đôi mắt anh ta ngấn lệ. Anh ta hiểu. Anh ta hiểu thông điệp của tôi. Tôi muốn anh ta tiếp tục sống, tiếp tục tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình.
“Linh… cảm ơn cô,” Minh nói, giọng anh ta nghẹn ngào. “Cảm ơn cô vì tất cả.”
Tôi cảm thấy mình đang bay lên, nhẹ nhàng và thanh thản. Ánh sáng bao bọc tôi hoàn toàn. Tôi nhìn xuống Minh một lần cuối. Anh ta vẫn đứng đó, dưới cơn mưa, nhìn lên bầu trời. Anh ta không còn cô đơn nữa. Anh ta đã tìm thấy mục đích của mình, và anh ta sẽ tìm thấy hạnh phúc.
Tôi từ từ tan biến vào ánh sáng, không còn cảm thấy đau đớn, không còn cảm thấy uất hận. Tôi đã được giải thoát. Cuộc hành trình của tôi đã kết thúc. Tôi đã được siêu thoát.
Sáng hôm sau, tin tức về vụ bắt giữ Nam Phong và Vy tràn ngập các mặt báo. Họ bị cáo buộc về tội rửa tiền, lừa đảo, và có liên quan đến cái c.h.ế.t của tôi. Công lý đã được thực thi một cách đầy đủ.
Minh trở lại cuộc sống bình thường của mình, nhưng anh ta đã thay đổi. Anh ta không còn là người đàn ông bí ẩn, sống ẩn dật nữa. Anh ta đã trở nên cởi mở hơn, dũng cảm hơn. Anh ta đã tìm thấy một mục đích sống mới.
Anh ta bắt đầu dành thời gian cho cô gái mà tôi đã thấy trong tâm trí anh ta. Tên cô ấy là Mai. Cô ấy là một kiến trúc sư trẻ, tài năng và lạc quan. Họ dần dần phát triển một mối quan hệ đặc biệt.
Minh không bao giờ quên tôi. Anh ta vẫn thỉnh thoảng đến thăm mộ tôi, vẫn đặt những bó hoa cúc trắng. Nhưng anh ta không còn đau khổ nữa. Anh ta đã tìm thấy sự bình yên.
Anh ta đã sống một cuộc đời trọn vẹn, đúng như điều tôi mong muốn. Anh ta đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Và tôi, Linh, cuối cùng cũng được an nghỉ. Câu chuyện của tôi đã kết thúc, nhưng câu chuyện về công lý và tình yêu, dưới một hình thức khác, vẫn tiếp tục.