Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Bảy năm ngứa, tôi gặp phải tiểu tam mạnh nhất lịch sử. Cô ta am hiểu luật pháp, tính tình điềm đạm, hành sự ngược lại rất ngông cuồng.

“Tôi chỉ là kẻ thứ ba, thì sao? Đâu có phạm pháp!”

“Tài sản chung vợ chồng? Nực cười, trên hợp đồng mu,a b:án viết rất rõ ràng, còn đóng dấu đỏ chói!”

“Tội trùng hôn? Thôi đi, tôi chưa từng sống chung với anh ta, cũng chưa đính hôn hay tổ chức đám cưới!”

“Ra đi tay trắng? Đừng ngốc nữa, ngoại tình đâu phải chuyện gì to tát, dù có ra tòa ly hôn thì phân chia tài sản chị cũng chẳng được lợi là bao.”

“Con riêng á? Chị à, thời đại nào rồi, quyền thừa kế cũng y như đứa con do chị sinh ra thôi mà?”

“Chị đừng giận, dù tôi và anh ta có c h ết đi, chị vẫn phải ngoan ngoãn nuôi lớn đứa bé giúp tôi đấy!”

Mắt tôi sáng lên. Đúng là một ý tưởng không tồi.

1

Sau khi phát hiện chồng ngoại tình, tôi mới biết không chỉ hôn nhân của mình thất bại, mà tầm nhìn của tôi cũng khá hạn hẹp.

Cô bồ nhỏ của anh ta tên là Hà Thi Nhi, chưa bao giờ gây chuyện, cũng không bao giờ vênh váo đến trước mặt tôi để bức cung.

Bởi vì, hai người họ có quan hệ tình nhân mở.

Nghe xem, quan hệ tình nhân mà cũng có thể "mở" được!

“Em đã cho phép anh có vợ rồi, sao anh có thể đòi hỏi em phải giữ mình trong sạch vì anh?”

“Anh yên tâm, em đảm bảo đứa bé nhất định là của anh.”

Nhận được tin nhắn từ thám tử tư, tôi tò mò về cô gái trong ảnh – người có mái tóc đuôi ngựa buộc cao, ăn mặc thời trang, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ.

Sự thật chứng minh, tò mò sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mèo.

Và là con mèo ngu ngốc như tôi đây.

Một người phụ nữ có thể khiến chồng tôi – người đàn ông quyết đoán, đầu óc tinh tường trên thương trường – cam tâm tình nguyện quỳ dưới váy, làm sao có thể ngây thơ ngốc nghếch như trong ảnh được?

Tôi vừa bước vào quán cà phê, cô ta liền ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi.

Ngay lập tức, khóe môi cô ta khẽ nhếch, vẻ mặt đầy thấu hiểu.

Điều đó lại khiến tôi tiến thoái lưỡng nan.

Cứ như thể tôi đã cố ý theo dõi cô ta vậy.

Mặc dù đúng là vậy thật.

Tôi gọi một ly nước lọc, ngồi vào góc, đối diện chéo với cô ta.

Cô ta đứng dậy, với cái bụng bầu sáu tháng đi đến quầy gọi một ly cà phê, rồi thong thả bước đến trước mặt tôi.

“Chị à, tôi không uống được cà phê, ly này tôi mời chị nhé?”

Tôi theo bản năng nhích lại một chút, cô ta khẽ cười, đặt ly cà phê trước mặt tôi.

“Thư giãn đi, không tạt vào chị đâu.”

Tự mình ngồi xuống, cô ta vén mái tóc dài lòa xòa ra sau tai, đôi mắt to long lanh chớp chớp, đầy hứng thú nhìn tôi.

“Chị à, chị đẹp hơn trong ảnh nhiều, về chụp lại tấm khác đi, bảo Tần Vũ thay cái ảnh trong ví anh ta đi.”

“Tấm ảnh đó, còn chưa thể hiện được một nửa vẻ đẹp của chị.”

Tôi siết chặt cốc nước, khớp ngón tay hơi trắng bệch: “Cô biết tôi?”

“Đừng giả vờ nữa, không phải chị cố ý đến gặp tôi sao?” Cô ta thẳng thắn nói, “Tôi là Hà Thi Nhi, là người tình của Tần Vũ.”

Mà Tần Vũ, là người chồng đã kết hôn với tôi vừa đúng bảy năm.

2

Khuôn mặt Hà Thi Nhi khi cười, có vài phần tương tự với tôi lúc trẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô ta nói, đây là Tần Vũ đã kể cho cô ta nghe.

Không chỉ vậy, Tần Vũ còn kể chi tiết cho cô ta nghe quá trình chúng tôi quen nhau và yêu nhau –

Một chàng trai nghèo đẹp trai từ nông thôn, giúp đỡ một cô gái nhỏ yếu đuối mồ côi cha mẹ từ nhỏ, bị bạo lực học đường, hai người phải lòng nhau, nương tựa vào nhau, cuối cùng vượt qua mọi trở ngại để ở bên nhau.

Sau này, chàng trai nghèo khởi nghiệp thành công, công thành danh toại.

Còn tôi, một người phụ nữ cô độc yếu đuối không thể tự lo liệu, sống cuộc đời phu nhân hào môn được nuông chiều, không biết buồn phiền là gì.

Hà Thi Nhi che miệng cười đầy đắc ý: “Thì ra bảy năm ngứa là có thật nha!”

“Chị à, đàn ông thật sự không đáng tin đúng không? Vẫn chưa có con, tên này đã không chịu được cô đơn rồi.”

Cô ta cười tủm tỉm xoa bụng, mặc dù đang mang thai, nhưng vẫn toát lên vài phần vẻ đáng yêu của thiếu nữ: “Vì vậy chị yên tâm, tôi đây, tuyệt đối không muốn hôn nhân.”

“Nhưng… cô có thể mặt dày chen chân vào hôn nhân của tôi sao?”

Tôi nghiến răng nói ra câu này, bàn tay cầm ly cà phê hơi run.

“Chen chân vào hôn nhân thì sao? Đâu có phạm pháp.” Cô ta thờ ơ nhìn tôi, “Chị à, chị không biết đâu, đàn ông đã được hôn nhân ‘huấn luyện’ là thơm nhất đấy.”

“Vừa hiểu lòng phụ nữ, tài sản lại tự do.”

Ý là vừa có thể cung cấp giá trị cảm xúc, lại vừa có đảm bảo kinh tế.

😁

Tôi đón lấy ánh mắt của cô ta, nhìn chiếc túi Her mes phiên bản giới hạn bên cạnh tay cô ta: “Đó là tài sản chung của tôi và anh ta, tôi có quyền đòi lại…”

“Khặc!” Cô ta cười một cách không chút khách khí, ngón trỏ thon thon khua khua trước mắt tôi, lớp sơn móng tay đỏ rực chói mắt.

Cô ta làm bộ cầm tờ giấy ăn lau lau khóe mắt: “Xin lỗi, thật buồn cười quá.”

“Chị, Tần Vũ không đưa t iền cho tôi. Chiếc túi này, là em trai tôi mua cho tôi.”

Cô ta hơi nghiêng người, nói nhỏ: “Quên mất chưa nói, có giấy trắng mực đen, Tần Vũ và em trai tôi đã ký hợ p đ ồng m ua b án rồi.”

“Đó là tiề n hàng, là chi p hí m ua sắm của công ty, không phải tiề n cho tôi đâu nhé.”

3

Hà Thi Nhi bị Tần Vũ gọi điện đi.

Cô ta đắc ý vênh váo, tin chắc tôi không thể làm gì được cô ta và Tần Vũ, trước khi đi còn lắc lắc điện thoại.

“Bốn giờ chiều, Tần Vũ phải đi cùng tôi khám th ai rồi.”

“Chị à, chúng tôi không hề sống chung đâu, Tần Vũ mỗi ngày đều về nhà đúng giờ đấy.”

Không cần nhìn vào gương, tôi cũng biết mặt mình tái mét, môi run rẩy, nước mắt ngập trong khóe mi.

Tôi nghiến răng nói: “Cô không sợ tôi khiến anh ta ra đi tay trắng sao?”

“Chị à, dáng vẻ yếu đuối này của chị thật khiến người ta xót xa.”

Cô ta đứng dậy, nhìn tôi từ trên cao xuống:

“Đừng ngốc nữa, ngoại tình đâu phải chuyện gì to tát, dù có ra tòa ly hôn thì phân chia tài sản chị cũng chẳng được lợi là bao.”

“Chị đừng giận, dù tôi và anh ta có ch ết đi, chị vẫn phải ngoan ngoãn nuôi lớn đứa bé giúp tôi đấy!”

Cô ta cười tủm tỉm vẫy tay chào tôi, dáng người mảnh khảnh, hoàn toàn không nhìn ra là một phụ nữ mang th ai.

Thấy cô ta không quay đầu lại mà đẩy cửa bước ra, tôi rút khăn giấy từ trong túi xách ra lau khô nước mắt, rồi cười khẩy một tiếng.

Cái hình tượng tiểu bạch hoa này, tôi đã nhập vai thuần thục từ nhỏ.

Năm tám tuổi, một vụ ta i n ạn xe hơi đã cư ớp đi cha mẹ tôi. Tôi mang theo khối t ài s ản kếch xù trở về Triệu gia – nơi có những kẻ ăn người không nhả xương.

Từ đó về sau, sống giữa bầy hổ đói cùng những âm mưu lừa gạt lẫn nhau của một đám họ hàng, tôi đã nhanh chóng trưởng thành.

Học phí cũng không ít, cuối cùng cũng bảo toàn được phần lớn tài sản, sau khi trưởng thành thì toàn mạng rút lui khỏi Triệu gia.

Nếu tôi là một tiểu bạch hoa thật sự, e rằng đã c hết không biết bao nhiêu lần rồi.

Còn có thể đợi Tần Vũ đến cứu sao?