Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cách tấm kính cửa sổ lớn của quán cà phê, tôi điềm nhiên nhìn bóng lưng Hà Thi Nhi.

Cô gái này, có chút khôn vặt, chỉ hiểu chút luật pháp đã dám vênh váo.

Đáng tiếc là không đủ thông tuệ.

Cũng phải, dù sao phụ nữ thông minh, vĩnh viễn sẽ không làm kẻ thứ ba.

Huống hồ, ngay cả tình hình cũng chưa nắm rõ – Tần Vũ, người mà cô ta nghĩ là thành đạt, chẳng qua chỉ là công cụ để tôi thoát khỏi Triệu gia.

Mấy thứ trong tay anh ta, còn không đủ nhét kẽ răng của tôi.

Cứ để cô ta vui vẻ một lát đi, dù sao cũng đang mang th ai.

Th ai phụ vui vẻ thì đứa trẻ sinh ra mới thông minh lanh lợi.

Tôi khinh bỉ liếc nhìn ly cà phê cô ta m ua, thứ đồ vứt đi gì thế này, còn dám đến trước mặt tôi làm trò xấu hổ.

Vẫy tay, tôi nói với phục vụ: “Làm phiền bỏ thứ rác rưởi này giúp tôi.”

4

Tần Vũ về lúc mười một giờ đêm, giữa chừng chỉ có trợ lý của anh ta gọi điện cho tôi:

“Chị Giao Giao, Tần tổng có việc xã giao, sẽ về muộn một chút.”

Khi Tần Vũ vào cửa, tôi đang ôm cuốn sách nuôi dạy con, dựa vào ghế sofa đọc một cách say sưa.

Tiếng mở cửa vang lên, tôi và anh ta bốn mắt nhìn nhau, khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy trong mắt anh ta vài phần hiểu rõ và sự thiếu kiên nhẫn.

Đúng vậy, Hà Thi Nhi sao có thể không kể cho anh ta chuyện đã gặp tôi chứ?

Dù cô ta miệng nói không cần hôn nhân, nhưng vẫn làm ra một hành động thị uy là in nửa dấu môi lên ve áo sơ mi của Tần Vũ.

Có hành động như vậy thì dễ đối phó rồi – dù sao, có thứ gì đó để bận tâm thì mới có nhược điểm.

Thấy ánh mắt tôi cứ dán vào vết son đỏ đó không rời, Tần Vũ hơi mệt mỏi xoa xoa thái dương: "Hôm nay em gặp cô ta à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Điều đau lòng nhất, không phải là biết anh ta ngoại tình, mà là từ miệng người đàn ông ấy thốt ra từ "cô ta" đầy ám muội.

Lời nói quấn quýt, là một không gian mờ ám mà phụ nữ không thể xen vào.

Trong lòng tôi cười lạnh một tiếng, nhưng nước mắt lại vừa vặn rơi xuống.

😁

Không sao, tôi có thể giả vờ kiên cường mà lau đi.

"Thôi được rồi, tôi và cô ta chỉ là tình duyên thoáng qua." Tần Vũ nói với giọng thành khẩn, vừa cởi cúc áo vừa giải thích, "Chẳng phải vì em sức khỏe yếu, không sinh được con sao, tôi chỉ muốn có một đứa con mà thôi."

Anh ta tự mình nói tiếp: "Em yên tâm, cô ta cũng không muốn hôn nhân, cũng sẽ không đe dọa mối quan hệ vợ chồng của chúng ta."

"Đừng khóc nữa, được không?"

Ôi, đừng khóc nữa à, có cần phải tạ ơn bệ hạ không đây?

Bàn tay to của anh ta vươn tới muốn lau nước mắt cho tôi, tôi lùi lại một chút, kiềm chế sự ghê tởm trong lòng: "Tôi không yếu, tôi có thể sinh con."

Tần Vũ giật giật cà vạt, không mấy để tâm: "Đừng làm loạn nữa, chúng ta kết hôn bảy năm rồi, cũng đâu có cố ý tránh thai đâu..."

"Em có thai rồi."

Tôi đưa kết quả xét nghiệm m.á.u kẹp trong cuốn sách nuôi dạy con cho anh ta.

Tần Vũ vẫn cái giọng "em đừng làm loạn" đó: "Sao có thể? Chúng ta cả năm nay đâu có..."

Tôi nghiêng đầu cười, ghé sát tai anh ta thì thầm: "Đúng vậy, nên đứa bé không phải của anh."

"Cái gì?!"

Mặt anh ta tối sầm, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía tôi.

Ngón tay tôi lướt qua vết son môi trên ve áo anh ta, giọng nói càng nhỏ nhẹ hơn:

"Em đã cho phép anh có một đứa con riêng rồi, sao anh có thể đòi hỏi em không có con của riêng mình chứ?"

"Anh yên tâm, em đảm bảo đứa bé này sẽ không đe dọa mối quan hệ vợ chồng của chúng ta."

Tôi nói xong lùi lại một bước, không đợi anh ta phản ứng, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Mẹ, Tần Vũ về rồi."