Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở một mức độ nào đó, kéo em trai tôi đánh đội cũng thật sự được xem là một kiểu “chăm sóc” cho nó nhỉ?

Tôi khẽ ho một tiếng: “Ừm.”

Anh dừng lại một chút, giọng nói dịu dàng: “Muốn chăm sóc nó thì trước hết phải chăm sóc tốt cho bản thân em đã.”

Nghe chưa! Đúng là lương y như từ mẫu!

Tôi gật đầu mạnh, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề: “Còn anh thì sao?”

Anh mỉm cười: “Anh vừa tan làm, đối diện chéo bên kia là bệnh viện chỗ anh làm.”

Tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên phía trước chính là bệnh viện trực thuộc Đại học A.

Thảo nào…

Từ sau lần trước thêm WeChat, hôm nay mới khó khăn lắm mới gặp lại lần thứ hai, cứ thế đi mất thì hơi phí cơ hội rồi…

Tôi chỉ vào quán trà sữa bên cạnh:

“Nói ra thì, anh đã cho em rất nhiều lời khuyên về em trai em, vẫn chưa cảm ơn anh cho tử tế được. Em mời anh uống trà sữa nhé?”

Ban đầu Phó Ninh từ chối, nhưng bị tôi năn nỉ mãi, cuối cùng cũng đồng ý.

Tôi gọi cho mình một ly sữa dâu, gọi cho anh một ly xoài bưởi sương sáo.

“Cho anh!”

Tôi xoay người đưa trà sữa cho anh, không ngờ trượt chân một cái, ngã thẳng từ bậc thềm xuống!

“Cẩn thận!”

Sắc mặt Phó Ninh lập tức căng thẳng, vội vàng bước lên đỡ tôi.

Giây tiếp theo, tôi ngã thẳng vào lòng anh.

Tiếp xúc gần với trai đẹp, đương nhiên là chuyện rất tốt.

Nếu như chân tôi không đau đến thế thì càng tốt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Tần Khê, em không sao chứ?”

Giọng Phó Bắc Ninh hơi căng, vang lên từ trên đỉnh đầu.

Tôi lắc đầu, định đứng dậy.

Lỡ để người ta hiểu lầm là tôi cố ý nhào vào lòng anh thì biết làm sao?

Nhưng vừa cử động một cái, tôi đau đến mức không chịu nổi, khẽ rên lên một tiếng.

Phó Ninh cúi đầu nhìn, hàng mày đẹp khẽ nhíu lại: “Chân em hình như bị trật rồi.”

Giây sau, eo tôi bị siết chặt lại.

Hơi thở lạnh mát bao phủ lấy tôi trong chớp mắt.

“Anh đưa em đi cấp cứu.”

Cho đến khi đến phòng cấp cứu, đầu óc tôi vẫn còn trống rỗng.

Vừa rồi… vừa rồi… Phó Ninh thật sự bế tôi đi đến đây luôn sao?

Tuy chỉ băng qua một con đường, nhưng… nhưng như thế cũng quá—

“Bị trật khá nặng, trước tiên bôi thuốc, nửa tháng tới cố gắng tránh vận động mạnh.” Một chị y tá vừa băng bó cho tôi xong thì nhìn ra cửa, mỉm cười hỏi: “Em là bạn gái của Tiểu Phó hả?”

???

Tôi vội lắc đầu: “Không ạ, bọn em chỉ là bạn thôi, chị hiểu lầm rồi.”

“Không phải à? Vậy chắc cũng sắp rồi chứ gì?” Chị ấy nháy mắt với tôi, “Bảo sao bình thường có nhiều người muốn giới thiệu bạn gái cho cậu ấy vậy mà cậu ấy không chịu, hóa ra đã có người trong lòng rồi, lại còn xinh như thế này! Cái thằng nhóc này, giấu kỹ thật!”

Chưa kịp giải thích thêm, Phó Ninh đã bước vào.

“Thế nào rồi, còn đau lắm không?”

Chị y tá để lại một nụ cười mập mờ rồi rời đi, Phó Ninh ngồi xuống cạnh giường, lại liếc nhìn mắt cá chân sưng tấy của tôi.

Tôi nhìn Phó Ninh bỗng cảm thấy mấy chị hiểu nhầm vậy cũng không hẳn là xấu.