Tôi vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy. Mưa tầm tã, xối xả như trút nước, cuốn đi cả những niềm tin cuối cùng trong tôi. Trần Duy, chồng tôi, đứng sững trước cửa, đôi mắt đỏ hoe báo tin anh trai anh ấy đã ra đi vì tai nạn giao thông. Cuộc đời tôi, từ khoảnh khắc đó, rẽ sang một lối khác, một lối đi mà kiếp trước tôi đã từng bước qua, đầy đau đớn và tủi nhục.
Kiếp trước, cũng chính trong cảnh tang gia bối rối này, Trần Duy đã lập tức đưa toàn bộ tiền lương cho chị dâu. Tôi vừa hé miệng phản đối, anh ta đã quát thẳng vào mặt, giọng lạnh như băng: "Cô đúng là lạnh lùng, vô cảm! Cùng là phụ nữ, sao không biết thương cảnh goá phụ nuôi con?"
Ba mẹ chồng tôi cũng hùa vào, mắng tôi là thứ đàn bà không ra gì, lấy về chỉ tổ rút cạn phúc đức nhà họ. Họ còn tàn nhẫn hơn khi tung câu chuyện lên mạng, thêu dệt đủ thứ, khiến tôi bị dân mạng ném đá đến tơi tả, sống không bằng chết.
Nỗi đau và sự sỉ nhục ấy đã khắc sâu vào xương tủy tôi. Giờ đây, khi được sống lại, tôi biết mình phải làm gì. Tôi sẽ không để bi kịch đó lặp lại, không một chút nào.
Trần Duy thấy tôi ngồi thẫn thờ, lập tức cau mày, vẻ mặt đầy khó chịu. Anh ta hỏi, giọng dò xét: "An Lệ, chẳng lẽ em không muốn anh đưa tiền cho chị dâu à?"
Tôi ngẩng lên, nở một nụ cười thật ngoan, thật hiền. Giọng tôi dịu dàng, nhẹ như gió thoảng: "Sao lại thế, anh? Chị ấy một mình nuôi con vất vả lắm, em hoàn toàn ủng hộ mà. Anh cứ làm những gì anh thấy đúng đi."
Nghe vậy, vẻ mặt Trần Duy giãn ra rõ rệt, như trút được gánh nặng. Anh ta gật gù: "Tốt, anh cứ tưởng em sẽ phản đối. Nhưng kể cả không đồng ý thì anh vẫn làm. Dù sao thì đó cũng là trách nhiệm của anh."
Dứt lời, anh ta cầm chiếc thẻ ngân hàng ra khỏi cửa, bước chân vội vã. Tôi biết chắc anh ta đang đi sang nhà Nguyễn Huyền, chị dâu của tôi, để thực hiện cái nghĩa cử hào hiệp mà kiếp trước đã khiến tôi tan nát lòng.
Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, tôi lập tức cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Tôi gọi cho đội thợ chuyển nhà mà tôi đã liên hệ từ trước, giọng dứt khoát: "Anh giúp tôi tháo điều hòa, máy giặt, tivi… và tất cả những đồ điện tử có giá trị khác. Mang đến địa chỉ này nhé."
Tôi đọc vanh vách địa chỉ căn nhà mà Nguyễn Huyền vừa thuê. Đó là một căn chung cư cũ kỹ, nhỏ hẹp, cách nhà tôi không xa. Tôi biết, Nguyễn Huyền đã than vãn rất nhiều về sự thiếu thốn của nó.
Tiếp đó, tôi gửi một tin nhắn cho bà Hảo – cái loa phát thanh của cả khu phố. Bà ấy là người nhanh nhạy nhất trong việc nắm bắt và lan truyền mọi chuyện. "Có chuyện hay, qua ngay!" Tôi đính kèm định vị, ngay dưới nhà chị dâu Nguyễn Huyền.
Không lâu sau, chiếc xe tải chở đồ của đội thợ đã vòng qua vòng lại trước cửa nhà Nguyễn Huyền. Tiếng còi inh ỏi, kéo dài như một lời chào mời, cho đến khi cả xóm đổ ra xem. Những ánh mắt tò mò, hiếu kỳ đổ dồn về phía chúng tôi.
Tôi bước xuống xe, nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng trong lòng lại là một cơn bão giông. Tôi thấy Nguyễn Huyền và Trần Duy cùng bước xuống từ căn hộ tầng hai, cả hai người đều mắt đầy thắc mắc, nhìn tôi như thể tôi là người ngoài hành tinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi bước tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y Nguyễn Huyền, giọng nói dịu dàng đến mức chính tôi cũng phải bất ngờ: "Chị dâu ơi, em mang đồ qua cho chị đây! Anh trai vừa mất, chị ở một mình nuôi con khó khăn lắm. Chỉ đưa tiền thì sao đủ, nên em mang luôn đồ mới mua sang đây để chị sống thoải mái, không thua gì hồi anh còn sống."
Nước mắt tôi bắt đầu tuôn rơi, tôi nhập tâm đến mức hàng xóm cũng rưng rưng theo. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trong đám đông: "Nhà này tốt ghê, em chồng còn đưa hết đồ điện cho chị dâu."
"Đúng là tình nghĩa hiếm có đấy! Thời buổi này làm gì còn mấy ai được như vậy?" Một bà cụ hàng xóm trầm trồ. Tôi nghe thấy những lời đó, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười vô hình.
Nhưng tôi biết, Trần Duy đang đau như cắt. Mấy món đồ này, từ chiếc điều hòa đời mới, chiếc tivi màn hình cong, đến chiếc máy giặt lồng ngang đắt tiền, anh ta đã dành dụm bao lâu mới mua được. Chúng là cả gia tài tích cóp của anh ta.
Tôi quay sang Trần Duy, ánh mắt long lanh nước. Giọng tôi vẫn ngọt ngào, nhưng ẩn chứa một sự sắc lạnh: "Anh à, chị ấy mới thuê nhà, không có gì hết. Đưa sẵn đồ mình cho chị ấy dùng, vừa chu đáo vừa đỡ tủi thân. Chẳng lẽ… anh tiếc sao?"
Bị chạm đúng chỗ đau, anh ta lắc đầu lia lịa, vẻ mặt tái mét. Anh ta vội vàng giải thích: "Không, không có đâu! Anh… anh chỉ là hơi bất ngờ thôi. Em làm vậy là đúng rồi, tốt quá rồi."
Nói rồi, anh ta còn giúp đội thợ khuân đồ vào nhà Nguyễn Huyền. Nhìn cảnh ba người họ – anh ta, chị dâu, và thằng bé con – cười nói như một gia đình thật sự, móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay. Kiếp trước, họ cũng như vậy, còn tôi và con gái bị bỏ mặc trong căn nhà lạnh lẽo.
Kiếp này… sẽ khác. Tôi thề. Tối đó, khi nóng đến mất ngủ, Trần Duy trằn trọc trên giường, mồ hôi vã ra như tắm. Anh ta cuối cùng cũng không chịu được, càu nhàu: "Điều hòa đâu rồi, sao nóng thế này?"
Tôi kéo chiếc quạt cũ kỹ từ góc phòng ra, cắm điện, để luồng gió yếu ớt phả vào người anh ta. Tôi đáp, giọng bình thản: "Cho chị dâu rồi anh. Nghĩ đến họ được ngủ ngon trong cái mát lạnh của điều hòa, mình chịu chút cũng đáng mà anh. Anh là người có trách nhiệm mà."
Trần Duy trằn trọc cả đêm, không tài nào chợp mắt được. Sáng hôm sau, vừa ra khỏi nhà đi làm để được hưởng điều hòa văn phòng, tôi lập tức dẫn con gái sang nhà chị dâu "tránh nóng".
Nguyễn Huyền mở cửa, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ: "An Lệ? Cô… cô qua làm gì vậy?"
Tôi cười tươi rói, bước vào nhà, cảm nhận luồng khí mát lạnh từ điều hòa phả vào mặt. Tôi nói, giọng đầy vẻ vô tư: "Bên em ngột ngạt quá, nóng không chịu nổi. Qua hít chút gió mát điều hòa nhà chị cho đỡ bí bách."
Căn nhà mát lạnh, tủ lạnh đầy ắp thịt cá, rau củ tươi ngon. Mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từ bếp. Thế mà trước giờ họ còn nói chị dâu khổ sở, nghèo khó. Thật nực cười. Giờ tôi mới thấy, cuộc sống của Nguyễn Huyền chẳng hề thiếu thốn chút nào. Thậm chí còn sung túc hơn nhà tôi rất nhiều.