Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi ngồi xuống sofa, cảm nhận từng luồng khí mát lạnh từ chiếc điều hòa thân thuộc của mình phả vào. Thật thoải mái. Con gái tôi, bé An Nhiên, cũng reo lên thích thú, chạy quanh nhà Nguyễn Huyền như thể đây là sân chơi mới của bé. Nguyễn Huyền đứng đó, vẻ mặt gượng gạo, chẳng thể nói gì.

 

“Chị Huyền này, nhà chị mát mẻ thật đấy. Thảo nào anh Duy cứ bảo phải sang đây hóng gió,” tôi nói, giọng điệu ẩn ý. Nguyễn Huyền chỉ cười trừ, ánh mắt lảng tránh. Tôi biết, cô ta đang bối rối, không ngờ tôi lại có thể làm điều này.

 

Tôi tiếp tục: “Hôm qua anh Duy cứ trằn trọc mãi vì nóng, không ngủ được. Em bảo thôi mình chịu khó chút, nghĩ đến chị và cháu được thoải mái là được rồi. Anh ấy cũng gật gù bảo đúng, tình nghĩa quan trọng hơn.”

 

Nguyễn Huyền nghe vậy, nụ cười trên môi càng thêm cứng nhắc. Cô ta chắc chắn đang nghĩ cách đối phó với tôi, nhưng tôi sẽ không cho cô ta cơ hội đó. Tôi đã chuẩn bị cho màn kịch này rất kỹ rồi.

 

An Nhiên chơi một lúc thì khát. Tôi quay sang Nguyễn Huyền: “Chị Huyền ơi, cháu khát nước quá. Chị có sữa tươi hay nước trái cây gì không ạ? Để cháu uống cho mát.”

 

Nguyễn Huyền lúng túng mở tủ lạnh. Bên trong, ngăn đông đá chất đầy thịt cá, tôm cua tươi rói, ngăn mát thì ngập tràn sữa chua, phô mai, nước ngọt đủ loại. Không hề có vẻ gì là một goá phụ nghèo khó, vất vả.

 

“Ồ, tủ lạnh nhà chị đầy đủ quá nhỉ. Anh Duy nhà em cứ bảo chị khổ sở lắm, phải ăn uống tiết kiệm. Thật ra… chị sống cũng thoải mái phết chứ?” Tôi buột miệng nói, rồi vội vàng che miệng như lỡ lời. Nguyễn Huyền giật mình, vội vàng giải thích: “À, cái này… là do anh Duy mới mua giúp đấy, bảo là để bồi bổ cho cháu.”

 

Tôi gật gù ra vẻ hiểu chuyện: “À ra vậy. Anh Duy thật chu đáo. Đúng là anh trai tốt nhất trên đời mà. Em cũng thấy anh ấy vất vả lắm, cứ đi làm về là lại lao vào bếp nấu nướng cho hai mẹ con em.” Tôi nói dối không chớp mắt.

 

Nguyễn Huyền nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi ngờ. Cô ta chắc chắn đang tự hỏi tôi đang có ý đồ gì. Nhưng tôi sẽ không để cô ta đoán ra. Tôi chỉ cần cô ta tin rằng tôi là một người em dâu tốt bụng, khờ khạo mà thôi.

 

Đến trưa, tôi ở lại ăn cơm cùng Nguyễn Huyền. Bữa cơm thịnh soạn với những món ăn ngon lành mà tôi biết Trần Duy phải tốn bao nhiêu tiền mới mua được nguyên liệu. Nguyễn Huyền cứ gắp thức ăn cho tôi và An Nhiên, vẻ mặt có vẻ áy náy.

 

“An Lệ ăn nhiều vào nhé, em vất vả chăm sóc anh Duy rồi còn lo cho cháu nữa,” Nguyễn Huyền nói, giọng điệu có vẻ giả tạo. Tôi cười, đáp: “Đâu có vất vả gì đâu chị. Anh Duy là chồng em, còn bé An Nhiên là con em mà. Em chỉ lo cho chị thôi, một mình nuôi con thật đáng thương.”

 

Tôi liên tục nhắc đi nhắc lại về sự “đáng thương” của Nguyễn Huyền, khiến cô ta vừa bối rối vừa khó chịu. Tôi biết, cô ta không hề muốn bị coi là đáng thương, nhất là khi cuộc sống của cô ta đang sung túc hơn bao giờ hết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khi Trần Duy về nhà vào buổi tối, anh ta lập tức cảm thấy sự khác biệt. Không có hơi lạnh của điều hòa, căn nhà trở nên oi bức ngột ngạt. Anh ta than thở: "Trời nóng thế này sao mà ngủ được chứ? Nóng đến phát điên lên mất."

 

Tôi nhẹ nhàng đáp: "Thì anh ra ghế sofa mà ngủ, em cũng quen rồi. Chị Huyền và cháu bé đang ở nhà mình, lại có điều hòa mát lạnh, chắc ngủ ngon lắm. Anh cứ nghĩ đến cảnh đó là hết nóng ngay thôi."

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Anh ta không nói gì nữa, chỉ thở dài một hơi. Tôi biết anh ta đang rất khó chịu, nhưng anh ta không thể nói ra, vì nếu nói ra thì sẽ thành người ích kỷ, không biết nghĩ cho chị dâu góa bụa.

 

Sáng hôm sau, Trần Duy dậy sớm hơn thường lệ. Anh ta uể oải chuẩn bị đi làm. Tôi thấy rõ sự mệt mỏi trên gương mặt anh ta. Tôi biết, anh ta đã có một đêm không ngủ ngon lành chút nào.

 

“Anh Duy, hôm nay anh đi làm nhớ mang ô nhé. Trời sắp mưa to đấy,” tôi nhắc nhở. Trần Duy gật đầu, vội vã ra khỏi nhà. Anh ta muốn nhanh chóng đến văn phòng để được hưởng chút hơi mát từ điều hòa. Tôi mỉm cười, mọi việc đang diễn ra đúng như kế hoạch của tôi.

 

Tôi gọi điện cho bà Hảo, giọng đầy vẻ lo lắng: “Bà Hảo ơi, chị Huyền nhà cháu dạo này yếu lắm, cứ kêu chóng mặt. Cháu lo quá, không biết có phải do thiếu chất không. Bà có biết chỗ nào bán đồ bổ tốt không ạ?”

 

Bà Hảo lập tức hào hứng: “Ôi giời, cô An Lệ lo xa quá. Cứ để đấy tôi mách nước cho. Nhưng mà cô Huyền vẫn phải tự mình chăm sóc cháu bé, tội nghiệp thật đấy. Con cô An Lệ thì được sung sướng rồi.”

 

Tôi biết, bà Hảo đã hiểu ý tôi. Bà ấy sẽ đi kể lại cho cả khu phố nghe về việc Nguyễn Huyền ốm yếu, cần được bồi bổ, và Trần Duy sẽ phải là người gánh vác trách nhiệm đó. Mọi thứ cứ thế mà cuốn Trần Duy vào vòng xoáy do chính anh ta tạo ra.

 

Khi Trần Duy về nhà vào buổi tối, anh ta thấy tôi đang nấu một nồi cháo yến mạch thật lớn. Anh ta ngạc nhiên: "Em nấu gì mà nhiều thế?"

 

Tôi quay lại, nở nụ cười hiền hậu: "À, em nấu cho chị Huyền. Bà Hảo bảo chị ấy dạo này yếu lắm, cần được bồi bổ. Em nghĩ mình nên mang sang cho chị ấy một ít, để chị ấy có sức mà chăm sóc cháu bé. Anh thấy sao?"

 

Trần Duy nhíu mày, có vẻ không vui. Anh ta nói: "Nhưng mà… nhà mình cũng cần ăn chứ? Em cứ cho hết sang bên đó thì mình ăn gì?"

 

Tôi đáp, giọng điệu đầy vẻ vị tha: "Thì mình ăn tạm mì gói hoặc ra ngoài ăn cũng được mà anh. Chị Huyền là người yếu hơn, cần được ưu tiên hơn. Anh trai mất rồi, mình phải bù đắp cho chị ấy chứ."

 

Trần Duy im lặng. Tôi biết, anh ta đang rất khó chịu, nhưng không thể nói ra. Tôi đã nắm thóp được anh ta rồi. Anh ta không thể phản đối, bởi vì nếu phản đối, anh ta sẽ trở thành một người đàn ông keo kiệt, vô trách nhiệm trong mắt mọi người.