Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Duy quỳ dưới chân tôi, đôi vai run rẩy. Anh ta van xin, cầu khẩn, nhưng trong mắt tôi, anh ta chỉ là một kẻ đáng khinh bỉ. Tôi đã từng yêu anh ta đến mù quáng, đã từng tin tưởng anh ta tuyệt đối. Nhưng tất cả những gì tôi nhận lại chỉ là sự phản bội và đau khổ. Giờ đây, khi anh ta phải nếm trải chút ít những gì tôi đã chịu đựng, tôi lại thấy hả hê đến lạ thường.
“Đứng dậy đi, Trần Duy,” tôi nói, giọng điệu lạnh lùng. “Anh nghĩ một lời xin lỗi có thể xóa nhòa đi tất cả những nỗi đau mà anh đã gây ra cho tôi sao? Anh đã biến cuộc đời tôi thành địa ngục. Anh đã cướp đi hạnh phúc của mẹ con tôi. Anh nghĩ tôi sẽ dễ dàng tha thứ cho anh sao?”
Trần Duy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe. “Anh biết anh đã sai rồi, An Lệ. Anh biết anh không xứng đáng được em tha thứ. Nhưng anh xin em, hãy cho anh một cơ hội để bù đắp. Anh sẽ thay đổi, anh sẽ làm tất cả mọi thứ để em được hạnh phúc.”
Tôi cười khẩy. “Thay đổi sao? Anh nghĩ anh có thể thay đổi được bản chất của mình sao? Anh là một kẻ đạo đức giả, một kẻ ích kỷ. Anh chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi.”
Trần Duy cúi đầu, không nói gì. Anh ta biết tôi nói đúng. Anh ta đã từng là một kẻ như vậy. Anh ta đã từng bỏ mặc tôi để chạy theo Nguyễn Huyền, để rồi tôi phải sống trong tủi nhục và đau khổ.
“Thôi được rồi, anh đừng nói nữa,” tôi nói. “Tôi không muốn nghe những lời giả dối của anh nữa. Từ nay trở đi, chúng ta sẽ sống ly thân. Anh cứ ở nhà này, tôi sẽ đưa con gái ra ngoài thuê nhà. Chúng ta sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa.”
Trần Duy giật mình, vẻ mặt tái mét. “Cái gì? Ly thân sao? Em… em không thể làm vậy được! Chúng ta là vợ chồng mà!”
Tôi cười khẩy. “Vợ chồng sao? Anh nghĩ chúng ta còn là vợ chồng sao? Anh đã phá nát cuộc hôn nhân này rồi. Giờ đây, tôi không còn muốn sống chung với anh nữa.”
Trần Duy ôm lấy chân tôi, van nài: “An Lệ, anh xin em, đừng làm vậy mà. Anh không muốn mất em. Anh không muốn mất con gái. Anh xin em, hãy cho anh một cơ hội nữa.”
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt đầy khinh bỉ. “Cơ hội sao? Anh đã có rất nhiều cơ hội rồi. Nhưng anh đã không biết trân trọng. Giờ đây, anh không còn cơ hội nào nữa đâu.”
Tôi đẩy anh ta ra, rồi gọi điện cho một công ty luật. Tôi muốn làm thủ tục ly hôn càng nhanh càng tốt. Tôi không muốn sống chung với Trần Duy thêm một ngày nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trần Duy những ngày này sống trong địa ngục trần gian. Anh ta mất đi tiền bạc, mất đi danh tiếng, và bây giờ anh ta sắp mất đi gia đình. Anh ta không còn cười nói nhiều như trước, ánh mắt lúc nào cũng chất chứa đầy tuyệt vọng. Tôi biết, anh ta đang phải chịu đựng áp lực rất lớn từ cả tôi, bố mẹ chồng, và dư luận xã hội.
Bố mẹ chồng tôi cũng đã thay đổi thái độ hoàn toàn. Họ không còn bênh vực Nguyễn Huyền nữa, mà quay sang mắng chửi Trần Duy. Họ trách anh ta ngu ngốc, mù quáng, đã để Nguyễn Huyền lợi dụng.
“Thằng Duy, mày xem mày kìa, mày ngu ngốc thế nào. Mày bị nó lừa mà mày không hề hay biết. Mày có biết nó đã lợi dụng mày như thế nào không?” Mẹ chồng tôi mắng, giọng điệu đầy tức giận.
Trần Duy cúi đầu, không nói gì. Anh ta biết mẹ mình nói đúng. Anh ta đã bị Nguyễn Huyền lợi dụng, mà anh ta lại không hề hay biết. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt đầy khinh bỉ. Anh ta đúng là một tên đàn ông ngu ngốc, chỉ biết sống bằng những lời nói đạo đức giả.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ ở ngoại ô thành phố, đủ rộng cho hai mẹ con tôi. Tôi muốn bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có Trần Duy, không có những nỗi đau và tủi nhục của kiếp trước. An Nhiên, con gái tôi, hồn nhiên chạy nhảy khắp căn nhà mới, không hề hay biết những gì đang xảy ra giữa bố mẹ.
“Mẹ ơi, nhà mình đẹp quá!” Con bé reo lên, ôm chầm lấy tôi. Tôi ôm con vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể bé nhỏ. Con bé là tất cả những gì tôi có. Tôi sẽ bảo vệ con, sẽ không để con phải chịu đựng những gì tôi đã từng chịu đựng.
Tôi bắt đầu tìm kiếm một công việc mới. Tôi muốn tự mình kiếm tiền, tự mình nuôi con. Tôi không muốn phụ thuộc vào bất kỳ ai nữa. Tôi đã học được bài học xương m.á.u từ kiếp trước. Tôi sẽ sống một cuộc đời độc lập, mạnh mẽ, và hạnh phúc.
Một buổi tối, Trần Duy đến tìm tôi. Anh ta đứng trước cửa, vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt đầy quầng thâm. “An Lệ, anh… anh xin em, hãy cho anh một cơ hội nữa. Anh không muốn mất em. Anh không muốn mất con gái.”
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng. “Anh về đi, Trần Duy. Giữa chúng ta không còn gì nữa rồi.”
Trần Duy quỳ xuống, ôm lấy chân tôi. “An Lệ, anh xin em mà. Anh sẽ làm tất cả mọi thứ để bù đắp cho em. Anh sẽ chăm sóc em và con gái thật tốt. Anh sẽ không bao giờ để em phải khổ nữa.”
Tôi đẩy anh ta ra. “Anh nghĩ anh có thể bù đắp được sao? Anh đã phá nát cuộc đời tôi rồi. Anh đã lấy đi tất cả những gì tôi có. Anh nghĩ anh có thể dễ dàng bù đắp được sao?”
Tôi đóng sập cửa lại. Trần Duy vẫn đứng đó, gõ cửa liên tục. Tôi không quan tâm. Tôi sẽ không bao giờ mở cửa cho anh ta nữa. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta. Anh ta đã phải trả giá cho những gì anh ta đã làm. Và tôi, tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có anh ta. Tôi biết, con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng tôi sẽ không bao giờ gục ngã. Tôi sẽ sống vì chính mình, và vì con gái tôi. Mọi thứ đã kết thúc, nhưng cũng là khởi đầu cho một chương mới.