Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm sau, Trần Duy quyết định đến nhà Nguyễn Huyền. Tôi biết anh ta sẽ làm vậy. Tôi đã gieo rắc đủ nghi ngờ vào đầu anh ta và cả mẹ chồng, giờ là lúc để họ tự mình chứng kiến sự thật. Tôi giả vờ bận rộn việc nhà, không đi cùng anh ta.

 

Trần Duy trở về vào buổi trưa, vẻ mặt tái mét, đôi mắt đỏ ngầu. Anh ta ném chìa khóa xe lên bàn, tạo ra một tiếng động chói tai. “Em nói đúng! Cái con đàn bà đó… nó đúng là một con rắn độc!” Anh ta gầm lên, giọng đầy căm phẫn.

 

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Anh Duy, anh nói gì vậy? Chị Huyền làm gì anh sao?”

 

Trần Duy đ.ấ.m mạnh xuống bàn: “Nó còn làm gì nữa! Anh sang đó, thấy nó đang ngồi ăn uống linh đình với bạn bè. Nó mặc đồ hiệu, đeo trang sức đắt tiền. Tủ lạnh thì đầy ắp sơn hào hải vị. Nó còn dám nói với anh là nó đang sống rất sung sướng, không cần anh phải lo lắng nữa!”

 

Tôi giả vờ thở dài: “Ôi, sao chị ấy lại nói vậy chứ. Chắc là chị ấy muốn anh bớt lo lắng thôi mà. Anh đừng giận chị ấy. Chị ấy cũng đáng thương mà.”

 

Trần Duy cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng: “Đáng thương cái gì! Nó là một con cáo già đội lốt cừu non! Nó đã lợi dụng anh, lợi dụng lòng tốt của anh để sống sung sướng. Anh đúng là ngu ngốc!”

 

Tôi im lặng, nhìn anh ta giãy giụa trong sự tức giận và hối hận. Tôi biết anh ta đang rất đau khổ, nhưng đó chính là cái giá anh ta phải trả cho những gì anh ta đã làm với tôi ở kiếp trước. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.

 

“Thôi được rồi anh, anh đừng giận nữa. Chuyện cũng đã xảy ra rồi mà,” tôi nói, giọng điệu đầy vẻ an ủi giả tạo. “Giờ mình cứ coi như đó là bài học đi. Anh đừng lo lắng quá.”

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Anh ta biết tôi đang cố tình, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình tạo ra cái bẫy này, và bây giờ anh ta phải tự mình bước vào.

 

Chiều hôm đó, mẹ chồng tôi lại sang nhà. Bà ấy nghe tin Trần Duy sang nhà Nguyễn Huyền, lập tức hỏi han: “Thằng Duy, mày sang đó làm gì mà về mặt mày tái mét thế? Con Huyền nó làm gì mày à?”

 

Trần Duy không nói gì, chỉ cúi đầu. Mẹ chồng tôi quay sang tôi: “An Lệ, con nói cho mẹ biết, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”

 

Tôi thở dài, vẻ mặt đầy khó xử: “Dạ, con cũng không biết phải nói sao nữa mẹ ạ. Con chỉ thấy… chị Huyền dạo này sống sang lắm. Chị ấy mua sắm đồ hiệu, đi du lịch khắp nơi. Chị ấy còn nói với anh Duy là chị ấy không cần anh ấy lo lắng nữa.”

 

Mẹ chồng tôi nghe vậy, vẻ mặt lập tức thay đổi. Bà ấy đập bàn: “Cái gì? Con Huyền nó dám nói vậy sao? Nó tưởng nó là ai mà dám nói vậy với thằng Duy? Nó là cái thứ đàn bà lừa đảo!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mẹ chồng tôi lập tức gọi điện cho Nguyễn Huyền, giọng điệu đầy tức giận. “Cái con Huyền kia! Mày dám lợi dụng thằng Duy, dám lừa đảo nó sao? Mày tưởng mày là ai mà dám làm vậy với con trai tao?”

 

Nguyễn Huyền ở đầu dây bên kia, giọng điệu lắp bắp: “Mẹ… mẹ nói gì vậy? Con… con có làm gì đâu.”

 

Mẹ chồng tôi gầm lên: “Mày còn dám chối sao? Thằng Duy nó đã sang nhà mày rồi. Nó đã thấy hết những gì mày làm rồi. Mày còn dám nói dối sao?”

 

Nguyễn Huyền im lặng. Cô ta biết, cô ta đã bị phát hiện. Cô ta không thể chối cãi được nữa.

 

Mẹ chồng tôi tiếp tục: “Mày nghe đây, từ nay trở đi, mày đừng hòng nhận được một đồng nào từ thằng Duy nữa. Và mày cũng đừng hòng bước chân vào nhà này nữa. Mày là cái thứ đàn bà không ra gì!”

 

Nói rồi, mẹ chồng tôi cúp máy. Bà ấy quay sang Trần Duy, vẻ mặt đầy tức giận: “Mày xem mày kìa, mày ngu ngốc thế nào. Mày bị nó lừa mà mày không hề hay biết. Mày có biết nó đã lợi dụng mày như thế nào không?”

 

Trần Duy cúi đầu, không nói gì. Anh ta biết mẹ mình nói đúng. Anh ta đã bị Nguyễn Huyền lợi dụng, mà anh ta lại không hề hay biết. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt đầy khinh bỉ. Anh ta đúng là một tên đàn ông ngu ngốc, chỉ biết sống bằng những lời nói đạo đức giả.

 

Sau hôm đó, Nguyễn Huyền không còn liên lạc với Trần Duy nữa. Cô ta biết, cô ta đã mất đi tất cả. Cô ta đã mất đi nguồn tiền từ Trần Duy, và cô ta cũng đã mất đi sự ủng hộ từ bố mẹ chồng.

 

Trần Duy những ngày này cứ như người mất hồn. Anh ta không còn cười nói nhiều như trước, ánh mắt lúc nào cũng chất chứa đầy lo âu. Tôi biết, anh ta đang phải chịu đựng áp lực rất lớn từ cả tôi, bố mẹ chồng, và dư luận xã hội. Anh ta đã tự mình đào hố chôn mình, và bây giờ anh ta phải tự mình bước vào.

 

Một buổi tối, Trần Duy nói với tôi: “An Lệ, anh… anh xin lỗi em. Anh đã sai rồi. Anh đã đối xử tệ bạc với em ở kiếp trước. Anh đã bỏ mặc em, bỏ mặc con gái mình. Anh xin lỗi em.”

 

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng. “Anh xin lỗi tôi sao? Anh nghĩ một lời xin lỗi có thể bù đắp được những gì anh đã gây ra cho tôi sao? Anh đã để tôi sống trong địa ngục trần gian. Anh đã để tôi c.h.ế.t trong tủi nhục. Anh nghĩ anh có thể dễ dàng thoát khỏi những gì anh đã gây ra sao?”

 

Trần Duy quỳ xuống, ôm lấy chân tôi. “An Lệ, anh biết anh đã sai rồi. Anh xin em, hãy tha thứ cho anh. Anh sẽ làm tất cả mọi thứ để bù đắp cho em. Anh sẽ chăm sóc em và con gái thật tốt. Anh sẽ không bao giờ để em phải khổ nữa.”

 

Tôi cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng. “Anh nghĩ anh có thể bù đắp được sao? Anh đã phá nát cuộc đời tôi rồi. Anh đã lấy đi tất cả những gì tôi có. Anh nghĩ anh có thể dễ dàng bù đắp được sao?”

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt đầy tuyệt vọng. Anh ta biết tôi đang rất tức giận, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình tạo ra cái bẫy này, và bây giờ anh ta phải tự mình bước vào. Tôi biết, anh ta đang rất đau khổ, nhưng tôi sẽ không buông tha cho anh ta dễ dàng như vậy. Tôi sẽ để anh ta phải chịu đựng tất cả những gì tôi đã từng chịu đựng. Đó chính là cái giá anh ta phải trả cho những gì anh ta đã làm ở kiếp trước.