Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những lời nói của tôi trước truyền thông như một quả bom, nổ tung và để lại dư chấn khắp nơi. Tôi biết, Hạ Vân sẽ không thể nào ngủ yên được.

 

Chiếc xe taxi lướt đi trên đường, đưa tôi rời xa ngôi biệt thự xa hoa mà từng là nhà. Lòng tôi nhẹ bẫng, như trút được gánh nặng ngàn cân đã đè nén suốt năm năm qua.

 

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn. Có lẽ, đây mới là lúc tôi thực sự được sống, được hít thở không khí của sự tự do.

 

Ký ức về những ngày đầu của cuộc hôn nhân ùa về, ngọt ngào nhưng cũng đầy cay đắng. Lâm Khải Minh từng là người đàn ông tôi tin tưởng sẽ cùng mình đi hết cuộc đời.

 

Anh ta từng chu đáo, từng dịu dàng, từng vẽ ra một tương lai màu hồng. Nhưng rồi, tất cả chỉ là ảo ảnh, tan biến khi Hạ Vân xuất hiện.

 

Hạ Vân đến như một cơn gió lạ, mang theo sự yếu đuối giả tạo và những giọt nước mắt vô tội vạ. Cô ta được Khải Minh đưa về nhà, giới thiệu là "em gái" cần được che chở.

 

Tôi đã cảm thấy bất an ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trực giác của phụ nữ chưa bao giờ sai. Nhưng tôi đã cố gạt đi, tin vào tình yêu và sự chung thủy của chồng mình.

 

Khải Minh luôn bảo: "Em đừng suy nghĩ nhiều, Hạ Vân chỉ là một đứa trẻ đáng thương. Cô ấy không có ai thân thích, không nơi nương tựa."

 

Anh ta nói: "Chúng ta là người lớn, có trách nhiệm phải giúp đỡ những người kém may mắn hơn."

 

Lòng tốt của anh ta, trong mắt tôi, dần trở thành sự mù quáng. Hạ Vân như một cái bóng, lởn vởn khắp nơi trong căn nhà, luôn xuất hiện đúng lúc Khải Minh có mặt.

 

Cô ta khéo léo đến mức đáng sợ. Một cái ho nhẹ, một ánh mắt buồn bã, một lời nói vụng về đều có thể khiến Khải Minh mềm lòng và quan tâm. Còn tôi, chỉ là người vợ ở bên cạnh, không cần anh ta phải thể hiện sự chú ý.

 

Tôi đã từng cố gắng nói chuyện với Khải Minh một cách nhẹ nhàng. Tôi nói: "Anh có nghĩ Hạ Vân nên có một cuộc sống riêng không? Cô ấy cũng đã lớn rồi."

 

Anh ta gạt đi, nói: "Em quá đa nghi. Hạ Vân coi anh như anh trai, coi em như chị dâu. Em đừng làm khó cô ấy."

 

Những lời nói đó như những vết d.a.o cứa vào tim tôi. Tôi đau đớn nhận ra, trong mắt Khải Minh, tôi là người xấu, là kẻ hẹp hòi.

 

Dần dần, sự kiên nhẫn của tôi cạn kiệt. Những cuộc tranh cãi nổ ra thường xuyên hơn. Tôi gào thét, tôi chất vấn, tôi đòi hỏi sự minh bạch.

 

Tôi nói: "Anh chọn ai? Anh chọn tôi hay cô ta? Nếu anh còn coi tôi là vợ, thì cô ta phải rời khỏi căn nhà này!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Khải Minh chỉ im lặng, hoặc trả lời bằng những lời lẽ lạnh lùng. Anh ta nói: "Em đang làm quá mọi chuyện lên đấy. Cô ấy chỉ là em gái anh."

 

Có lần, tôi đã mất bình tĩnh đến mức ném vỡ cả chiếc bình hoa mà anh ta tặng. Tiếng vỡ vụn của gốm sứ cũng giống như tiếng trái tim tôi tan nát.

 

Hạ Vân xuất hiện ngay sau đó, nước mắt lưng tròng, khẽ nói: "Chị dâu, em xin lỗi. Có phải vì em mà hai anh chị cãi nhau không? Em sẽ đi ngay."

 

Khải Minh lập tức chạy đến đỡ cô ta, ánh mắt đầy xót xa. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt giận dữ, như thể tôi là kẻ tàn độc nhất thế gian.

 

Anh ta nói: "Em nhìn xem em đã làm gì? Em muốn đẩy cô ấy đi đâu? Cô ấy còn có nơi nào để đi nữa?"

 

Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình đã thua. Tôi thua không phải vì không đủ mạnh mẽ, mà vì tôi không thể đánh bại được sự mù quáng và vô tâm của người đàn ông tôi từng yêu.

 

Tôi mệt mỏi, không còn sức để tranh cãi. Sự im lặng bao trùm lấy cuộc hôn nhân của chúng tôi. Chúng tôi sống như hai người xa lạ dưới một mái nhà, chỉ giữ lại danh nghĩa vợ chồng.

 

Tôi bắt đầu sống cuộc sống của riêng mình, tập trung vào công việc, vào những sở thích cá nhân. Tôi học cách tự chữa lành vết thương lòng, tự tạo niềm vui cho bản thân.

 

Sự xuất hiện của bé An, con gái chúng tôi, tưởng chừng như sẽ hàn gắn mọi thứ. Nhưng không, Hạ Vân vẫn ở đó, vẫn là cái bóng lởn vởn, và Khải Minh vẫn vậy.

 

Anh ta yêu con, nhưng vẫn không thể nhìn thấy sự thật. Anh ta vẫn coi Hạ Vân là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình, hơn cả tôi – người vợ đã sinh con cho anh ta.

 

Tôi nhận ra, cuộc hôn nhân này đã trở thành một gánh nặng, một chiếc lồng giam hãm. Tôi không thể sống mãi trong sự giả dối và tổn thương này nữa.

 

Quyết định ly hôn là một sự giải thoát, không phải sự kết thúc. Tôi đã suy nghĩ rất lâu, rất kỹ. Tôi biết, từ bỏ quyền nuôi con là một quyết định đau đớn, nhưng đó là cách duy nhất để tôi có thể hoàn toàn thoát ra và làm lại cuộc đời.

 

Tôi không muốn con gái mình lớn lên trong một gia đình mà cha mẹ không hạnh phúc, nơi có một người phụ nữ khác luôn lăm le cướp đi hạnh phúc của mẹ nó. Tôi muốn con bé được bình yên.

 

Tôi muốn nó có một người cha trọn vẹn, dù không phải là một người chồng tốt của tôi. Tôi tin rằng Lâm Khải Minh sẽ là một người cha tốt, ít nhất là về mặt vật chất.

 

Tôi cần thời gian để chữa lành, để xây dựng lại bản thân. Khi tôi đủ mạnh mẽ, đủ vững vàng, tôi sẽ quay lại tìm con. Đó là lời hứa với chính mình, và với đứa con bé bỏng của tôi.

 

Tôi tin, một ngày nào đó, con bé sẽ hiểu. Và tôi sẽ không bao giờ hối hận về quyết định này, bởi vì nó là cánh cửa duy nhất dẫn tôi đến tự do.