Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Rời khỏi căn biệt thự, tôi thuê một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố. Nó không rộng lớn, không sang trọng, nhưng lại mang đến một cảm giác bình yên và tự tại đến lạ lùng.

 

Không còn những ánh mắt dò xét, không còn những lời lẽ mỉa mai, không còn sự ngột ngạt của một cuộc hôn nhân đã chết. Tôi được là chính mình, được làm những điều tôi muốn.

 

Những ngày đầu sau ly hôn thật sự là một thử thách. Tôi phải đối mặt với sự trống rỗng, sự cô đơn và cả những ánh mắt tò mò từ xã hội.

 

Nhưng tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Tôi không cho phép bản thân gục ngã. Tôi phải đứng dậy, không chỉ vì mình, mà còn vì tương lai của con gái tôi.

 

Tôi quay lại với công việc thiết kế nội thất mà tôi yêu thích. Trước đây, tôi đã gác lại nhiều dự án để chăm sóc gia đình. Giờ đây, tôi dồn hết tâm huyết vào nó.

 

Những bản vẽ của tôi không chỉ là những đường nét, mà là những cảm xúc, những khát vọng về một không gian sống hoàn hảo. Khách hàng của tôi nhanh chóng nhận ra sự khác biệt đó.

 

Công việc bận rộn giúp tôi lấp đầy khoảng trống trong lòng. Mỗi dự án hoàn thành là một niềm vui, một lời khẳng định về giá trị của bản thân.

 

Trong khi tôi miệt mài với công việc, tin tức về cuộc ly hôn của tôi vẫn là chủ đề nóng. Đặc biệt là những lời tôi nói trước truyền thông về Hạ Vân.

 

Phản ứng của dư luận rất trái chiều. Một số người ủng hộ tôi, coi tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, dám đứng lên đòi công bằng. Một số khác lại chỉ trích tôi, cho rằng tôi là người mẹ vô tâm, bỏ rơi con.

 

Tôi không quan tâm. Tôi biết mình đang làm gì. Những lời nói của tôi không phải là sự bốc đồng, mà là một lời tuyên chiến ngầm gửi đến Hạ Vân và Lâm Khải Minh.

 

Về phía Hạ Vân, sau những lời nói của tôi, cô ta dường như trở nên thận trọng hơn. Cô ta không còn công khai xuất hiện bên cạnh Khải Minh như trước.

 

Có lẽ cô ta sợ hãi, sợ rằng những lời tôi nói sẽ khiến cô ta bị soi mói, bị lật tẩy. Nhưng tôi biết, bản chất của một đóa bạch liên hoa thì không thể thay đổi được.

 

Cô ta vẫn lén lút tiếp cận Khải Minh, vẫn dùng những chiêu trò cũ rích để chiếm lấy sự thương hại của anh ta. Tôi biết điều đó qua những người bạn còn liên lạc với tôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thỉnh thoảng, tôi nhận được những tin nhắn từ số lạ, những lời lẽ mỉa mai, cay độc. Tôi biết đó là Hạ Vân hoặc ai đó do cô ta sai khiến.

 

Tôi không trả lời. Tôi không muốn lãng phí thời gian và năng lượng cho những chuyện vô bổ đó. Tôi có những mục tiêu lớn hơn, quan trọng hơn để theo đuổi.

 

Về phần Lâm Khải Minh, anh ta dường như cũng đang trải qua một giai đoạn khó khăn. Công ty của anh ta gặp một vài trục trặc, và anh ta phải đối mặt với nhiều áp lực.

 

Có lẽ, cuộc sống không có tôi, không còn người vợ luôn lo toan, vun vén cho gia đình, đã khiến anh ta cảm thấy trống rỗng và bất an.

 

Thỉnh thoảng, anh ta gọi điện cho tôi, giọng điệu không còn lạnh lùng như trước, mà xen lẫn chút mệt mỏi và hối lỗi. Anh ta hỏi han về cuộc sống của tôi, về công việc.

 

Anh ta nói: "Em có ổn không? Nghe nói em đang rất bận rộn với dự án mới."

 

Tôi trả lời một cách khách sáo: "Tôi vẫn ổn, cảm ơn sự quan tâm của Lâm tiên sinh. Còn anh thì sao? Có vẻ công ty đang gặp chút rắc rối?"

 

Anh ta im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài. Anh ta nói: "Cũng không hẳn là rắc rối. Chỉ là mọi thứ không được suôn sẻ như trước."

 

Tôi nghe thấy sự mệt mỏi trong giọng anh ta. Tôi biết, anh ta đang hối hận. Nhưng sự hối hận đó đến quá muộn màng. Vết nứt đã quá lớn, không thể hàn gắn được nữa.

 

Tôi nói: "Vậy thì anh nên dành thời gian tập trung vào công việc và chăm sóc bé An. Đó mới là điều quan trọng nhất lúc này."

 

Anh ta lại im lặng. Tôi biết, anh ta muốn nói điều gì đó khác, nhưng lại không thể thốt nên lời. Tôi cũng không cho anh ta cơ hội.

 

Tôi nói: "Nếu không còn việc gì khác, tôi xin phép cúp máy. Tôi còn một cuộc họp quan trọng."

 

Tôi không chờ câu trả lời từ anh ta, lập tức cúp máy. Tôi không muốn bất kỳ sự liên hệ nào với quá khứ làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của tôi.

 

Cuộc sống sau ly hôn không phải là màu hồng, nhưng nó là của riêng tôi. Tôi đang từng bước xây dựng lại cuộc đời mình, mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Và tôi biết, Hạ Vân sẽ sớm phải đối mặt với những gì cô ta đã gieo ra.