Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc sống của tôi tiếp diễn trong sự bình yên và bận rộn. Tôi dồn hết tâm huyết vào công việc, vào việc phát triển bản thân. Mỗi ngày trôi qua đều là một niềm vui, một sự khám phá mới.
Tôi dành thời gian cho những sở thích cá nhân, đọc sách, vẽ tranh, và đi du lịch. Tôi khám phá những vùng đất mới, gặp gỡ những con người mới, mở rộng tầm nhìn của mình.
Tôi học cách yêu bản thân, trân trọng những gì mình có. Tôi không còn bị ràng buộc bởi những định kiến xã hội, không còn phải chạy theo những giá trị hão huyền.
Trong một buổi chiều mưa, tôi nhận được một cuộc gọi từ trường mẫu giáo của bé An. Cô giáo nói rằng con bé bị sốt cao, cần người đến đón.
Tim tôi đập mạnh. Dù đã từ bỏ quyền nuôi con, nhưng tình mẫu tử vẫn luôn hiện hữu trong tôi. Tôi lập tức bắt taxi đến trường.
Đến nơi, tôi thấy Lâm Khải Minh cũng đang ở đó. Anh ta trông rất lo lắng, khuôn mặt tái mét. Anh ta nhìn thấy tôi, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn nhẹ nhõm.
Anh ta nói: "Em... em đến rồi sao? Anh gọi cho em mãi mà không được."
Tôi không trả lời, vội vàng chạy đến bên con. Bé An nằm trong vòng tay cô giáo, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở yếu ớt.
Tôi ôm con vào lòng, cảm nhận hơi ấm nóng bỏng từ cơ thể con. Nước mắt tôi lăn dài. Đã lâu lắm rồi tôi mới được ôm con như thế này.
Lâm Khải Minh đứng cạnh tôi, ánh mắt nhìn con đầy hối lỗi. Anh ta nói: "Anh xin lỗi. Anh đã không chăm sóc con bé cẩn thận."
Tôi không nói gì. Tôi chỉ vỗ về con, thì thầm những lời yêu thương vào tai con bé. Chúng tôi đưa con đến bệnh viện. Lâm Khải Minh chạy đôn chạy đáo làm thủ tục, còn tôi ở bên cạnh chăm sóc con.
Trong suốt thời gian con bé nằm viện, tôi luôn có mặt. Lâm Khải Minh cũng vậy. Chúng tôi cùng nhau chăm sóc con, không nói nhiều lời, nhưng sự hiện diện của nhau lại rất tự nhiên.
Có những lúc, anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy phức tạp. Tôi biết, anh ta muốn nói điều gì đó, nhưng tôi không cho anh ta cơ hội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Một đêm, khi con bé đã ngủ say, Lâm Khải Minh ngồi bên giường, khẽ nói: "Anh thực sự hối hận. Anh đã sai khi để em rời đi. Anh đã sai khi không nhận ra giá trị của em."
Tôi nhìn ra cửa sổ, không trả lời. Lời hối hận đó quá muộn màng, không còn ý nghĩa gì với tôi nữa. Những gì đã qua, tôi đã buông bỏ.
Anh ta nói tiếp: "Anh biết, em đã từ bỏ quyền nuôi con. Nhưng anh muốn nói rằng, em luôn là mẹ của bé An. Con bé cần em."
Tôi quay lại nhìn anh ta. Tôi nói: "Tôi chưa bao giờ từ bỏ con. Tôi chỉ đang cho mình thời gian để trở nên mạnh mẽ hơn, để có thể trở về bên con một cách trọn vẹn nhất."
Tôi nói: "Khi tôi sẵn sàng, tôi sẽ quay lại. Không phải để làm vợ anh, mà là để làm mẹ của con bé. Anh có thể chấp nhận điều đó không?"
Lâm Khải Minh gật đầu, ánh mắt long lanh. Anh ta nói: "Anh chấp nhận. Anh sẽ làm mọi thứ để em có thể gần con bé."
Sau khi bé An xuất viện, tôi vẫn thường xuyên đến thăm con. Tôi dành thời gian chơi đùa, đọc truyện cho con nghe. Tình mẫu tử giữa tôi và con bé ngày càng sâu sắc.
Lâm Khải Minh cũng rất tạo điều kiện. Anh ta không còn cố gắng níu kéo tôi, mà chỉ tập trung vào việc làm một người cha tốt. Anh ta đã thay đổi rất nhiều.
Hạ Vân thì hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi. Cô ta không còn xuất hiện, không còn làm phiền. Cuộc đời cô ta đã đi vào ngõ cụt, không còn lối thoát.
Tôi không còn quan tâm đến cô ta nữa. Cuộc sống của tôi đã sang một trang mới, tươi sáng hơn, bình yên hơn. Tôi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc không cần đến danh vọng hay tiền bạc.
Tôi biết, con đường phía trước vẫn còn dài. Nhưng tôi tin rằng, với sự mạnh mẽ và độc lập mà tôi đã gây dựng, tôi sẽ có thể vượt qua mọi thử thách. Và tôi sẽ luôn là một người mẹ, dù không còn là một người vợ.
Có những buổi chiều, tôi đưa con đi dạo trong công viên. Nhìn con bé vui đùa, nụ cười rạng rỡ, tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ. Tôi biết, quyết định của tôi ngày ấy là đúng đắn.
Tôi đã giải thoát cho chính mình, và cũng giải thoát cho con khỏi một cuộc sống không trọn vẹn. Tương lai đang mở ra trước mắt, rực rỡ và đầy hứa hẹn.