Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau buổi họp báo, Hạ Vân hoàn toàn bị cô lập. Không một tạp chí nào dám đăng bài của cô ta, không một sự kiện nào dám mời cô ta tham dự.

 

Cô ta trở thành kẻ bị tẩy chay trong giới thượng lưu, một cái tên bị khinh bỉ. Danh tiếng của cô ta đã sụp đổ hoàn toàn, không còn cơ hội nào để vãn hồi.

 

Lâm Khải Minh cũng phải đối mặt với những hậu quả nặng nề. Công ty anh ta bị sụt giảm doanh thu nghiêm trọng, các hợp đồng lớn bị hủy bỏ.

 

Các đối tác lâu năm cũng bắt đầu rút lui, lo sợ bị liên lụy bởi những bê bối đời tư của anh ta và Hạ Vân. Anh ta phải đối mặt với nguy cơ phá sản.

 

Tôi nghe tin từ bạn bè, Lâm Khải Minh đã sa sút rất nhiều. Anh ta trở nên gầy gò, tiều tụy, không còn vẻ hào nhoáng, tự mãn như trước nữa.

 

Hạ Vân vẫn bám víu lấy anh ta, nhưng không phải bằng những chiêu trò yếu đuối nữa, mà bằng sự tuyệt vọng. Cô ta gào khóc, van xin anh ta đừng bỏ rơi mình.

 

Nhưng Lâm Khải Minh đã thực sự tỉnh ngộ. Anh ta nhìn thấy bản chất thật của Hạ Vân, nhìn thấy những gì cô ta đã gây ra cho anh ta và cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.

 

Anh ta đã đuổi Hạ Vân ra khỏi nhà. Cô ta không còn nơi nào để đi, không còn ai để dựa dẫm. Cuộc sống của cô ta đã trở thành một mớ hỗn độn.

 

Tôi không cảm thấy hả hê, nhưng cũng không hề thương hại. Tôi chỉ thấy một sự thanh thản, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ.

 

Tôi tập trung vào công việc của mình. Các dự án mới liên tục được ký kết, công ty của tôi phát triển mạnh mẽ. Tôi trở thành một cái tên được săn đón trong ngành.

 

Đôi khi, tôi nhận được những lời mời phỏng vấn từ các chương trình truyền hình lớn. Họ muốn tôi chia sẻ về hành trình khởi nghiệp, về kinh nghiệm vượt qua khó khăn.

 

Tôi đồng ý. Tôi muốn dùng câu chuyện của mình để truyền cảm hứng cho nhiều người hơn nữa, đặc biệt là những người phụ nữ đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong một buổi phỏng vấn trực tiếp, người dẫn chương trình hỏi tôi về quá khứ, về cuộc hôn nhân đã qua. Tôi mỉm cười, trả lời một cách điềm tĩnh.

 

Tôi nói: "Mỗi cuộc chia ly đều là một bài học. Tôi không hối hận về những gì đã xảy ra, bởi vì nó đã giúp tôi trở thành con người tôi của ngày hôm nay."

 

Tôi nói tiếp: "Tôi tin rằng, hạnh phúc không phải là tìm được một người đàn ông hoàn hảo, mà là tìm được sự bình yên trong chính tâm hồn mình."

 

Bài phỏng vấn của tôi lại một lần nữa gây bão. Rất nhiều người bày tỏ sự ngưỡng mộ và tôn trọng. Tôi không còn là nạn nhân của câu chuyện, mà là người kiến tạo nên cuộc đời mình.

 

Một ngày nọ, tôi nhận được một bức thư tay. Đó là từ Lâm Khải Minh. Anh ta không gọi điện nữa, có lẽ vì biết tôi sẽ không nghe máy.

 

Trong thư, anh ta viết rất nhiều. Anh ta xin lỗi tôi một lần nữa, xin lỗi vì sự mù quáng, vì đã không trân trọng tôi. Anh ta nói rằng anh ta đã mất tất cả, và giờ đây anh ta mới hiểu được giá trị của tôi.

 

Anh ta cũng nhắc đến bé An. Anh ta nói rằng con bé khỏe mạnh, và anh ta đang cố gắng làm một người cha tốt. Anh ta mong một ngày nào đó, tôi sẽ quay lại thăm con.

 

Tôi đọc bức thư, không cảm xúc. Nó không còn làm tôi đau đớn, cũng không làm tôi hả hê. Nó chỉ là một minh chứng cho sự thật rằng, anh ta đã phải trả giá.

 

Tôi không trả lời bức thư đó. Tôi không còn vương vấn gì với quá khứ nữa. Con đường của tôi đã rẽ sang một hướng khác, và tôi sẽ không quay đầu lại.

 

Tôi biết, Hạ Vân vẫn đang sống một cuộc đời khốn khổ. Cô ta không còn danh vọng, không còn tiền bạc, không còn ai bên cạnh. Đó là cái giá mà cô ta phải trả cho những gì mình đã làm.

 

Tôi không muốn nhắc đến tên cô ta nữa. Cô ta không còn đáng để tôi bận tâm. Cuộc sống của tôi bây giờ chỉ có sự bình yên và những mục tiêu mới.

 

Tôi đã học được rằng, tha thứ cho người khác là giải thoát cho chính mình. Tôi đã tha thứ cho Lâm Khải Minh, và tôi cũng đã tha thứ cho Hạ Vân.

 

Nhưng tha thứ không có nghĩa là quên đi. Tôi sẽ không bao giờ quên những bài học mà tôi đã học được từ cuộc hôn nhân này. Và tôi sẽ không bao giờ để mình rơi vào hoàn cảnh tương tự nữa.