Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Em trai tôi rất đẹp trai, từ nhỏ tôi đã bắt nó viết giấy cam kết, hứa sau này sẽ giới thiệu người bạn đẹp nhất cho tôi.

Vào mùa hè năm em tôi tốt nghiệp, nó mang về nhà năm chàng trai chơi.

Bốn người mặc áo bóng rổ đồng thanh chào: "Chào chị!" rồi lên lầu chơi game.

Người còn lại không thèm để ý đến tôi, đến nửa đêm thì đè tôi lên ghế sofa, cắn vào dái tai tôi và hỏi: "Chị... giả vờ không quen em à?"

1

Em trai tôi, Diệp Nhàn, từ nhỏ đã đẹp trai đến mức dễ gây hiểu lầm. Nghe nói bạn của người đẹp trai cũng đẹp trai, nên tôi đã bắt nó viết giấy cam kết, hứa sau này sẽ giới thiệu người bạn đẹp nhất cho tôi.

Nhưng tôi không ngờ rằng nhiều năm sau, em trai tôi thực sự mang một nhóm người về nhà chơi. Những chàng trai trẻ đứng thành hàng, tóc ướt đẫm mồ hôi, mồ hôi chảy dọc cổ in rõ hình thể tuổi trẻ, đồng thanh chào tôi: "Chào chị!"

Tôi không biết nên chọn ai... à không, không biết nên chào ai trước.

Diệp Nhàn cười ngốc nghếch: "Chị, sắp có kết quả thi rồi, bọn em muốn ăn mừng lần cuối, chị bao nhé."

Tôi cố kiềm chế cảm giác muốn đ.ấ.m nó, nở một nụ cười dịu dàng: "Trời nóng thế, vào nhà đi, chị đặt đồ ăn cho các em."

"Chị tốt quá!"

"Làm phiền chị rồi!"

Những chàng trai lần lượt vào nhà.

Tôi định đi véo tai Diệp Nhàn, bỗng phát hiện trong hành lang còn đứng một người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Người đó đội mũ bóng chày, vành mũ che khuất tầm mắt, nhưng chiếc áo phông đen làm nổi bật làn da trắng trên cổ, và nốt ruồi trên xương quai xanh đặc biệt rõ.

Tôi ngây người hai giây, bỗng thấy nốt ruồi này quen quen.

"Tống Kỷ, đứng đó làm gì, vào đi." Diệp Nhàn gọi.

"Ừ." Cậu ta đáp, bước những bước dài vào nhà.

Nghe thấy giọng nói này, ký ức tôi bỗng ùa về. Ánh đèn neon ban đêm chiếu qua cửa sổ vào phòng, bóng trên tường như con thú co ro, đóa hồng trong lọ thủy tinh tươi thắm, giọt nước lăn trên cánh hoa. Trong màn sương mờ ảo, có người cười nói bên tai tôi: "Chị... cắn em..."

Trời ạ, không chỉ là quen, nốt ruồi này tháng trước tôi đã hôn qua rồi!!!

Tôi quay người bắt lấy Diệp Nhàn, cố giữ giọng bình thường: "Mấy đứa bạn này của em đều vừa thi xong à?"

Thật là chuyện không tưởng, nếu là vị thành niên thì tôi đã phạm tội lớn rồi!

Diệp Nhàn nhìn tôi đầy ngờ vực: "Tống Kỷ không phải, anh ấy hơn em một khóa."

"Ờ... vậy anh ấy..." chắc đã thành niên rồi nhỉ?

Tôi liếc nhìn Tống Kỷ, cậu ấy như cảm nhận được mà quay đầu lại, khóe miệng nhếch lên: "Em mười chín."

Tôi nghẹn lời, đứng như trời trồng, nhìn cậu ta và Diệp Nhàn lên lầu.

Gai xương rồng

Đây là cuộc trò chuyện bình thường giữa bạn của em trai và người chị, hay cậu ta đã nhận ra tôi?

Chắc không đến nỗi, lúc đó tôi là một quý cô đỏm dáng với son môi đỏ, giờ chỉ mặc áo phông, mặt mộc, ngay cả lông mày cũng không tô.