Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
2
Đặt một đống đồ ăn cho Diệp Nhàn, tôi nằm dài trên giường, đầu óc không ngừng tua lại cảnh tượng hồi tưởng.
Một tháng trước, tôi vì tâm trạng không vui nên đến bar mua say. Trong ánh đèn nhạc xập xình, nam nũ quấn quýt nhảy múa, thỏa sức giải tỏa cảm xúc. Tôi không muốn nhảy, nhưng cần xả stress, nên quẹt thẻ mua rượu mời mấy bàn bên cạnh.
Có người đàn ông đến bắt chuyện, hỏi tôi có một mình không, muốn chơi cùng không.
Tôi từ chối, nói rằng tôi chỉ muốn tiêu tiền thôi.
Tiêu tiền mua vui cho người khác, đúng là đồ ngốc.
Nghe tôi nói muốn tiêu tiền, ánh mắt người đàn ông sáng rực, ngồi xuống cạnh tôi, đưa mắt đầy ý tứ: "Em ơi, anh còn độc thân..."
Tôi rùng mình, né tránh, bỗng thấy một chàng trai ngồi ở bàn bên cạnh, trên tay cầm chai rượu tôi tặng. Loại rượu này mạnh, cổ cậu ta đã đỏ lên, dái tai đỏ như muốn ch ảy máu, đang nheo mắt lấy ly thủy tinh đặt lên làm mát.
Những ngón tay thon dài trắng nõn, mái tóc đen như quạ, cùng dái tai đỏ tạo nên kích thích thị giác mạnh mẽ, tôi không hiểu sao lại nuốt nước miếng.
Gai xương rồng
Chàng trai đó uống rượu một mình, nhanh chóng bị chú ý. Hai cô gái trang điểm đậm đến bắt chuyện, vài câu nói đã ngồi sát bên, tay sờ lên ngựccậuanh ta, bị cậu ta gạt ra.
Tôi thấy trên bàn cậu ta có một ly cocktail uống còn một phần ba, đoán cậu ta không uống được rượu, cảm giác nghĩa hiệp trỗi dậy.
Nói sao cũng là người uống rượu tôi tặng mới say, tôi không thể để cậu ta bị lừa được.
Tôi tô lại son môi đỏ thắm, đi giày cao gót tiến đến, một tay đặt lên vai chàng trai, tỏ vẻ thân mật: "Uống đủ chưa, về với chị đi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô gái liếc nhìn tôi, tôi cười giải thích: "Xin lỗi, em trai chị cãi nhau với nhà, chị đưa nó về."
Hai cô gái lầm bầm bỏ đi, cổ tay tôi bị nắm chặt, cúi đầu thấy đôi mắt đẫm sương, đuôi mắt hơi cong, khóe miệng cười đầy quyến rũ.
"Em là em trai chị?"
Ánh mắt vốn lạnh lùng, nhưng vì say rượu mà thêm chút sắc màu, như mặt trăng trong nước bị khuấy động.
Tim tôi đập loạn nhịp, vội đổi đề tài: "Em say rồi à, con trai cũng phải biết bảo vệ bản thân, nãy nếu chị không đến em đã bị dụ đi rồi."
"Hừ."
cậu ta đáp lại tôi bằng một từ.
Tôi đưa tay đỡ, cậu ta không phản kháng, nhưng khi đứng dậy tôi mới phát hiện cậu ta cao ít nhất 1m85, cả người đổ vào tôi, suýt làm tôi ngã. Tôi khó khăn lắm mới đưa cậu ta lên thang máy: "Trên này có khách sạn, em ngủ một giấc tỉnh rượu rồi tính sau."
May quen chủ khách sạn, dùng CMND của tôi cũng làm được thủ tục. Tôi vất vả đưa cậu ta đến giường, định rút lui, cổ tay lại bị nắm.
"Chị làm gì vậy?" cậu ta chỉ điều hòa 16 độ, "Chăn chưa trải, em lạnh."
Tôi... trời ạ.
Hóa ra chưa say đến mức không biết gì, còn biết lạnh.