Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Trước mắt là mười vỏ lạc run rẩy trên tay anh ta, vừa giữ thăng bằng vừa cười: "Xem, móng tay đôi của em nè."
Gió chiều dịu dàng, sóng nước lăn tăn, thuyền du ngoạn trên hồ lấp lánh ánh đèn, phía anh ta cửa sổ rực rỡ ánh đèn thành phố.
Cánh cửa sau lưng anh bật mở, điện thoại rơi xuống, lần đầu tôi thấy Tống Kỷ luống cuống, tiếng Diệp Nhàn vang lên: "cậu đang làm trò gì thế?"
Tôi bật cười.
Mây mù bao lâu cuối cùng cũng tan, hóa ra yêu một người không cần e dè, cũng chẳng phải nghĩ ngợi nhiều. Thích một người là điều không thể kiểm soát.
Tôi nói: "Tống Kỷ, hôm nay chị về."
Ngày Diệp Nhàn nhận giấy báo đại học, nó về thăm thầy chủ nhiệm An.
Cả nhóm cùng đi, tôi lái xe thể thao đến đón, bị nó chê: "Chị, xe chị chỉ ngồi được hai người, bọn em chưa xong, chị đưa Tống Kỷ đi trước đi, tối cùng ăn cơm."
Tống Kỷ không khách khí, mở cửa lên ghế phụ: "Đi lấy bánh trước đi."
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ấy.
Gai xương rồng
Hôm nay cậu ấy. mặc áo trắng, đơn giản mà sạch sẽ, thấy tôi thắc mắc liền giải thích: "Chị không bảo Chu Hạ muốn ăn bánh tiệm mới mở sao? Em đặt rồi. Tối mọi người cùng ăn."
Tôi lẩm bẩm: "Đây gọi là 'có câu có đáp' chăng?"
cậu ấy.thắt dây an toàn: "Chỉ với chị thôi."
Mắt không nhìn tôi, nhưng qua gương chiếu hậu tôi thấy tai cậu ấyhồng lên.
Đến tiệm bánh, đông khách nên phải đợi.
Qua cửa sổ, tôi thấy Trịnh An và "em gái bạn" từ nhà hàng bên cạnh bước ra.
Trịnh An nhận ra xe tôi, liếc nhìn xung quanh rồi lúng túng gặp ánh mắt tôi qua kính, mấp máy môi rồi nhanh chóng tiến về phía cửa.
Đúng như dự đoán, anh ta lại định giải thích cô gái chỉ là em họ, tôi thấy ngại thay, đang nghĩ cách tránh thì Tống Kỷ đã chặn anh ta.
Mở cửa ra, tôi nghe Trịnh An giận dữ: "Nhịn anh lâu rồi, tôi nói chuyện với Du Du, có liên quan gì đến anh? Anh muốn phá hoại tình cảm chúng tôi sao?"
"Trịnh An," giọng Tống Kỷ lạnh hơn bao giờ hết, "Anh tự hạ thấp chuẩn mực của mình thì được, đừng suy bụng ta ra bụng người."
"Tôi hạ thấp cái gì—"
"Với Diệp Du, anh thực sự thích hay chỉ vòng quanh thấy cô ấy dễ lừa nhất? Đừng xem người khác là đồ ngốc." Giọng Tống Kỷ băng giá, "Dù các anh từng thế nào, đã chia tay thì hãy làm tốt vai trò người cũ, im lặng như kẻ đã ch ết."
"Người này là của tôi, xin anh từ nay tránh xa."
Nói xong, Tống Kỷ mặc kệ Trịnh An giận tím mặt, kéo tôi lên xe, đạp ga để lại cho anh ta làn khói.
Tôi ngồi ghế phụ quan sát , cảm giác cậu ta đang giận, liền cố ý dùng tay cù vào cằm cậu ta.
"Chị từ khi nào thành người của cậu vậy?"
Tống Kỷ không nhìn tôi, giọng trầm: "Em nói vậy để chọc tức anh ta thôi. Chị lúc nào cũng là chính mình, mỗi người đều độc lập."
Tôi ngạc nhiên: "Sao đột nhiên giảng đạo lý thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tống Kỷ dừng xe, nắm lấy tay tôi, ánh mắt nghiêm túc: "Chị, Chu Hạ kể cho em nghe chuyện của các chị. Em biết chị từng nghi ngờ cuộc sống vì Trịnh An. Em muốn nói rằng, dù chị yêu ai nhiều thế nào, cũng đừng quên mình là ai, đừng vì tình yêu mà từ bỏ nguyên tắc. Nếu yêu một người phải phản bội quan điểm đạo đức của mình, thì rời xa họ mới là đúng. Đừng nghe lời hoa mỹ của họ, sai là sai, anh ta không nên dùng tình cảm để trói buộc đạo đức của chị."
Tống Kỷ hiếm khi nghiêm khắc như vậy, nói xong cậu ta hơi ngại, hạ tấm chắn nắng xuống, thì thầm:
"Dĩ nhiên, nếu chị thích em, chắc chắn sẽ không nghi ngờ cuộc sống đâu."
14
Nhà hàng Diệp Nhàn đặt không xa, chúng tôi đến nhanh chóng.
Vừa có cơn mưa, trời không nóng, mọi người nướng đồ ngoài trời, cùng uống rượu trò chuyện.
Tôi ngồi cùng Chu Hạ, Tống Kỷ ở cạnh Diệp Nhàn.
Mọi người nói chuyện rôm rả, chúng tôi không nói gì nhưng thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau, mỉm cười rồi quay đi.
Chu Hạ - người duy nhất biết chuyện - nhận xét:
"May trời mưa, không thì cái thảm cỏ này cháy rụi vì ánh mắt hai người rồi."
Đang nói, Tống Kỷ quay sang nhìn tôi, tôi chớp mắt, cảm thấy mình trở nên yếu đuối, nhắn tin:
"Chị nhìn gì thế?"
cậu ta trả lời lạc đề:
"Lát ra bờ sông đi dạo nhé?" Bên ngoài nhà hàng có con sông, nhiều người dạo bộ sau bữa tối.
Chu Hạ nắm tay tôi: "Chắc là tỏ tình đây!?"
Cô ấy hét lên, lấy son từ túi đẩy tôi: "Đi vào nhà vệ sinh tô son lại ngay!!"
Chu Hạ bảo sẽ canh thời gian, mười phút sau bảo Tống Kỷ đến tìm tôi.
Tôi chỉ thoa kem chống nắng, vào nhà vệ sinh rửa mặt, tô lại son và lông mày rồi dựa vào lan can sông đợi Tống Kỷ.
Người qua lại bên tôi, có đôi tình nhân đùa giỡn, cô gái dắt chó đi dạo, chàng trai chạy bộ đêm, thi thoảng tiếng cười đùa và còi xe hòa cùng tiếng dế trong cỏ, lần đầu tôi hiểu "dạ khúc" trong sách giáo khoa là thứ âm thanh khiến lòng người vui vẻ.
Không lâu sau, tiếng bước chân vang lên, quay lại, chàng trai áo trắng đứng cách đó không xa.
Gió sông ngọt ngào, mang hơi nước thổi tới, vén mái tóc xõa của tôi, để lộ đôi má ửng hồng.
cậu ta nhìn tôi: "Em đến thực hiện lời hứa."
Tôi hỏi: "Lời hứa gì?"
"Diệp Nhàn hồi nhỏ hứa sẽ giới thiệu người bạn đẹp trai nhất cho chị."
"Vậy thì?" Tim tôi đập mạnh.
Chàng trai tiến lên, vén tóc tôi lên tai, nụ cười cùng làn gió mát lướt qua tai:
"Nên em đến đây."
Hết