Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

12

Việc nhầm người gửi bưu thiếp khiến tôi áy náy với Tống Kỷ, định đuổi Diệp Nhàn ra khỏi nhà để ở riêng với cậu ta vài ngày. Nhưng chưa kịp thực hiện thì có việc đi công tác Hàng Châu.

Lần đầu đi công tác mà tâm trạng phấn khởi thế, suốt đường chỉ muốn chụp ảnh gửi Tống Kỷ.

Xong việc, tôi dạo quanh Tây Hồ, ghé Tây Lấn Ấn Xã mua hai tấm bưu thiếp gửi về nhà.

Trước khi dán tem, tôi vẽ hình trái tim nhỏ ở mặt sau.

Về đến nhà, bưu thiếp chắc cũng tới nơi, tôi định cùng Tống Kỷ đi lấy.

Trên thuyền du ngoạn Tây Hồ, tôi mua sen vừa ăn vừa chơi, bóc vỏ xâu mười hạt vào ngón tay chụp ảnh đăng trang cá nhân: "Móng mới."

Chu Hạ trả lời Diệp Nhàn: "Vậy cậu là em trai ba tuổi của đứa một tuổi?"

Diệp Nhàn trả lời Chu Hạ: "Sao cậu lại hùa theo người ngoài?"

Bạn học bình luận: "Ngon không?"

Mẹ tôi bình luận: "Mang về mẹ cũng muốn ăn."

...

Hầu hết bình luận đều cười haha, chỉ Tống Kỷ trả lời: "Đẹp."

Nhìn hai chữ này, lòng tôi ngọt ngào đến mức có thể lấp đầy Tây Hồ.

Giờ cậu ta đang làm gì nhỉ? Đang ngồi sofa đọc sách, hay tưới nước cho khóm tulip ban công của tôi?

Tôi tưởng tượng cậu ta gõ phím, bàn tay thon dài chạm nhẹ màn hình, đôi tay ấy từng vuốt ve mắt tôi, ôm lấy eo tôi, dịu dàng nhưng kiên quyết.

Tôi ngồi trên thuyền cười một mình.

Bác chèo thuyền lẳng lặng lấy ra lọ cảm xuyên hương: "Cô bé, uống chút không...?"

"Cháu không sao, đang yêu đương ạ."

Bác gật đầu hiểu ý: "Vậy bác hát cho cháu nghe nhé."

"Tây Hồ tam nguyệt thiên, xuân vũ như tửu liễu như yên, hữu duyên thiên lý lai tương ngộ..."

Bác hát, tôi tiếp tục cười ngố, hòa hợp lạ thường.

Chu Hạ gọi điện: "Thời tiết Hàng Châu thế nào?"

"Trời trong xanh."

"Nghe vui thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Hehe, Tống Kỷ bảo móng tay hạt sen của tôi đẹp."

Chu Hạ hiếm khi bí lời: "Gọi này là gì, mở mắt nói mò à?"

Tôi hớn hở: "Có lẽ đây gọi là 'người yêu mù quáng' chăng?"

Chu Hạ: "...Chắc cậu bị cậu ta bỏ bùa rồi, thế tối nay có đi uống rượu không?"

Mỗi lần đi công tác tôi đều tìm quán rượu.

"Không uống, Diệp Nhàn nhờ việc."

Diệp Nhàn nhắn nhờ tôi đến hiệu sách Ngô Sơn Cư lấy đồ.

Gai xương rồng

Hiệu sách nằm ven Tây Hồ, tôi đi xe điện đến nơi khi hoàng hôn buông, nắng chiếu lên tấm biển thư pháp, êm đềm ấm áp.

Chủ hiệu sách là thanh niên trạc hai mươi, phong thái giản dị, biết ý tôi liền đưa một cuốn sách: "Bạn Tống Kỷ phải không?"

Tống Kỷ? Tôi hơi nghi hoặc nhưng không nghĩ nhiều, nhận lấy rồi hỏi: "Chỉ một cuốn thôi ạ?"

"Ừ, đợi chút. Tống Kỷ dặn một việc," chủ quán gọi, "Vương Mông, trang mấy ý nhỉ?"

Nhân viên sau máy tính ngẩng đầu: "Trang 8 dòng 17."

Anh ta nhấp chuột, bài hát trong cửa hàng chuyển sang.

Nhạc dạo là "Thích em" của Hoàng Gia Khuê, nhưng giọng hát lại là Tống Kỷ.

Tôi mở cuốn sách.

Giữa trang 8 và 9 có tấm bưu thiếp, tim tôi đập mạnh.

Đếm từng dòng xuống dòng 17.

Loa trầm ấm như cậu ta đang thầm thì bên tai: "Thích em, đôi mắt ấy động lòng người..."

Hiện lên trước mắt bốn chữ:

"Anh thích em."

Chủ hiệu sách nói anh ta là bạn Tống Kỷ, mấy hôm trước nhận điện thoại nhờ giúp, khi có cô gái đến lấy sách thì bảo mở trang 8 dòng 17, rồi bật bài hát anh ta thu.

"Chúc mừng hai người." Chủ quán mỉm cười, quay sang nhân viên, "Vương Mông tháng sau không lương, anh B éo sắp đến, cá chua Tây Hồ đâu rồi?"

Quá khứ của anh ta tôi không rõ, nhưng tôi nghe thấy sự mong đợi trong giọng nói, giống như trái tim tôi lúc này đang hướng về chàng trai ấy.

Tạm biệt chủ quán, tôi ngồi trên ghế ven hồ đón gió.

Tống Kỷ gọi video, tôi nhấn nhận.